Khi Tổ Hàng chạy đến, y tá vừa rời đi, mặt tôi vẫn ướt nước mắt. Anh ấy tiến vào hỏi: “Sao lại thế này?”
Vừa rồi trong điện thoại Đàm Thiến cũng không nói rõ. Đàm Thiến nhìn tôi, nhìn anh ấy, nói: “À, nếu Khúc Thiên tới rồi thì mình về cửa tiệm trước đây. Nếu anh Đàm không chú ý thì mình sẽ không nói gì, nếu anh Đàm hỏi thì mình sẽ nói cậu ở bệnh viện nhé.”
Tôi gật đầu, nhìn Đàm Thiến rời đi.
Đàm Thiến vừa đi, tôi được chuyển từ phòng cấp cứu sang phòng bình thường, chỉ còn lại tôi cùng Tổ Hàng. Anh ấy tới gần tôi, cau mày nói: “Rốt cuộc sao lại thế này?”
Dứt lời, anh ấy đã gỡ búp bê trong tay tôi. Tôi biết anh ấy có thể phân biệt quỷ khí, giống như chúng ta có thể phân biệt được mùi vị vậy. Bên cạnh tôi có quỷ khí khác, anh ấy rất nhanh có thể cảm giác được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

