Sầm Hằng thấy tôi ăn cháo trứng gà, cũng vội vàng đi đánh răng rửa mặt. Dù sao đều đã tỉnh, trên trán có cục u lớn như vậy cũng sẽ không ngủ tiếp được.
Đến khi anh ta vào bàn ăn thì tôi đã ăn no, chuẩn bị đi làm. Anh ta ngồi bên vừa ăn vừa nói: “Tôi nghĩ kỹ rồi, ngày mai trước khi đi ngủ tôi đem ghế máy tính chuyển sang hướng Bắc là được, như vậy khi xuống giường tôi sẽ vướng vào ghế, sẽ nhớ được chuyện này. Trước khi ngủ tôi sẽ đặt dép ở đầu này giường, như vậy khi xuống chỗ cuối giường sẽ không thấy dép đâu, sẽ phải quay lại đầu giường tìm giày. Tôi thật thông minh quá.”
Tổ Hàng kéo tôi đi, cầm lấy áo khoác cho tôi, nói: “Đừng nghe anh ta nói linh tinh. Mấy ngày nữa lại đi siêu âm xem tình hình thế nào.”
Khi Tổ Hàng đưa tôi tới công ty vừa lúc 6 giờ. Trước kia vào mùa hè trời sáng rất sớm, thậm chí 5 giờ đã hửng sáng, nhưng hiện tại 6 giờ rồi mà trời vẫn tối, cảm giác còn tối hơn lúc 5 giờ trước kia.
Chào tạm biệt Tổ Hàng, vào trong tiệm, cô dâu đã tới rồi.
Bận rộn một lúc, rốt cuộc chín giờ rưỡi sáng cô dâu đã đi. Anh Đàm mang theo bữa sáng vào, mỉm cười nói: “Chào buổi sáng cả nhà, vất vả rồi. Tới ăn sáng đi.”
Đàm Thiến ai oán kêu: “Sáng nay đi vội quá mình chưa kịp ăn gì, sắp chết đói rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

