Anh Trác chỉ cười nhẹ, đôi mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, giống như chẳng có phản ứng gì.
Tôi cũng không vội, chỉ yên lặng nhìn anh.
Cuối cùng vẫn là tôi thắng anh một nước, nhìn nơi nào đó của anh dần dần có phản ứng, tôi đắc ý cười một tiếng, nhướng mày nhìn lên gương mặt anh.
"Tiểu cầm thú..." Anh thản nhiên mở miệng, ý cười trên mặt càng đậm hơn, giọng nói mang theo chút trách móc: "Cũng không nhìn xem đang ở đâu, càng ngày càng lớn mật rồi!"
"Đâu có?" Tôi chu miệng. "Rõ ràng chuyện lớn mật cũng làm qua rồi!"
Tôi ám chỉ lần đó ở trên xe, tôi cúi đầu trên đùi anh...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



