Ngày kế tiếp, hơn bảy giờ tôi đã thức dậy.
Nghĩ đến việc mình sắp đi làm, tôi không nhịn được hưng phấn trong lòng, đặc biệt nấu một nồi bánh trôi, ngụ ý công việc của mình sau này có thể mỹ mãn, thuận lợi.
Anh Trác còn ở trên giường, sau khi tôi trở lại phòng ngủ, cúi người mổ xuống môi anh một cái, nhỏ giọng: "Anh Trác, dậy đi, em nấu bánh trôi rồi."
Anh "ừm" một tiếng, mắt vẫn nhắm như cũ, hai tay đã vòng qua eo tôi, cằm hơi nhấc lên một chút, nụ hôn càng sâu càng triền miên.
Tôi tùy anh, nhắm mắt lại hưởng thụ.
Qua một lúc lâu, lúc này anh mới buông tôi ra, tôi nghe anh nói nhỏ, giọng tiếc nuối: "Thật muốn như vậy cả đời."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



