Ngồi trên xe lửa, lòng tôi nôn nóng sốt ruột như tên bắn, muốn nhào vào ngực anh, muốn hung hăng hôn anh.
Tôi không kiềm lại được nỗi nhớ, kích động đến mức ngay cả gửi tin nhắn cũng lười, trực tiếp gọi điện thoại cho anh.
"Tiểu Như." Giọng của anh truyền tới, vẫn nhu hòa như vậy.
Nghe giọng anh giống như đang trên đường.
"Anh Trác, em đang trên xe lửa, mấy tiếng nữa sẽ về đến nhà." Tôi thấp giọng nói.
Tôi nghe thấy anh cười khẽ, sau đó lại hỏi tôi: "Mấy giờ, tôi tới đón em."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



