Tuy rằng chỉ rất nhạt, pheromone cũng sẽ không có ảnh hưởng thực tế gì, nhưng dù là Alpha hay Omega, khi ở chung biết cách kiểm soát tốt pheromone của bản thân vốn là phép lịch sự cơ bản.
Tạ Nhất Tuân thấp giọng nói "Xin lỗi", rồi bật hệ thống thông gió của xe.
Hà Lẫm thắt lại dây an toàn. Thế nhưng, lượng pheromone trong không khí dịu xuống, lại không tan đi.
Lượng pheromone này đối với Hà Lẫm, thực ra chẳng khác nào việc đối phương xịt nước hoa, không đến gần thì chút khó chịu nhỏ cũng không có.
"Xin lỗi." Sắc mặt Tạ Nhất Tuân hơi lúng túng, cậu rút tay khỏi túi áo hoodie, lấy miếng dán ức chế mang theo bên người, vừa giải thích vừa nói: "Cấp bậc pheromone của tôi rất thấp, pheromone không được ổn định cho lắm."
Pheromone của giới tính thứ hai được chia thành ba cấp bậc thông thường là S, A, B.
Cũng có một số ít người có chỉ số pheromone còn chưa đạt tới cấp B, những Alpha như vậy sẽ bị gọi là Alpha kém chất lượng.
Họ không thể tự nhiên kiểm soát hoàn toàn pheromone như các Alpha cấp S.
Sách sinh học từng giảng qua, Hà Lẫm coi như đã quên sạch, quay đầu hỏi cậu: "Thường xuyên không ổn định à?"
Giọng điệu của anh bình thản, cứ như người vừa làm ra hành vi lưu manh ở bàn ăn lúc nãy không phải là anh vậy.
Chỉ là Tạ Nhất Tuân cho rằng, vì mình là Alpha kém chất lượng nên mới không kiểm soát tốt pheromone được.
Ánh sáng trong xe không đủ, Tạ Nhất Tuân cúi đầu bóc vỏ miếng dán ức chế, phần gáy cứ thế lộ ra không chút phòng bị, vùng tuyến thể hơi ửng hồng.
Pheromone là thứ vô cùng thẳng thắn và chân thật.
Tạ Nhất Tuân cảm thấy không chỗ trốn, vội vàng xé toạc miếng dán ức chế, dán lên chỗ đó rồi đáp, "Vâng."
Cậu vừa nhấc tay định dán lên sau gáy thì bị Hà Lẫm chặn lại, "Lệch rồi."
Thế nên tay Tạ Nhất Tuân khựng lại giữa không trung, ngơ ngác chớp mắt.
Vì thường xuyên phải dán miếng dán ức chế nên cậu đã rất quen thuộc với động tác này, nhưng dù sao cậu cũng không thể nhìn thấy sau gáy mình được.
Thấy cậu cố vặn cổ ra sau, Hà Lẫm rướn người sang, ngón tay đặt lên đầu ngón tay Tạ Nhất Tuân, dán miếng dán lên, lòng bàn tay cách lớp băng dán không nhẹ không nặng mơn trớn vùng tuyến thể.
Vành tai Tạ Nhất Tuân đỏ bừng lên thấy rõ, cũng may miếng dán ức chế đã kịp thời ngăn cách lượng pheromone đang mất kiểm soát kia lại.
Dường như cảm thấy rất thú vị, khóe môi Hà Lẫm cong lên một nụ cười mờ nhạt, bấm mở giao diện định vị trên màn hình trung tâm.
Tạ Nhất Tuân đặt tay lên vô lăng, ống tay áo xắn đến khuỷu tay, để lộ đường cong cẳng tay xinh đẹp.
Cậu hít sâu một hơi, chần chừ hỏi: "Tôi có thể... tự ý dẫn anh Hà đi đến một nơi được không?"
"Đi thôi." Hà Lẫm đáp dứt khoát.
Dường như không ngờ Hà Lẫm sẽ đồng ý ngay, Tạ Nhất Tuân quay đầu lại, đôi mắt sáng lấp lánh đến mức hơi chói.
Hà Lẫm mặc chiếc áo sơ mi tối màu ôm vừa vặn, bờ vai và tấm lưng rộng mở, thẳng thắn, anh thả lỏng vòng tay lại, làm nổi bật lồng ngực vạm vỡ.
Hà Lẫm cười nhạt, "Cậu còn ăn thịt được tôi chắc?"
Trên đường đi, Hà Lẫm không phải không tò mò Tạ Nhất Tuân sẽ dẫn mình đi đâu, thỉnh thoảng tốc độ xe chậm lại, anh lại liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lái xe mười mấy phút, xe đỗ vào chỗ đậu xe ngay trước cửa một trung tâm thương mại. Hà Lẫm ngẩng đầu nhìn biển hiệu của một tiệm lẩu chuỗi, hàng mày chậm rãi nhíu lại.
"Đồ ăn tối nay, tôi thấy khẩu vị cũng khá nhạt." Đuôi mắt Tạ Nhất Tuân hơi rũ xuống, giọng nói ôn hòa, "Tôi nghĩ anh Hà cũng giống tôi, chắc là thích ăn cay, nên muốn mời anh Hà đi ăn lẩu."
Bữa tối Hà Lẫm thật sự chẳng ăn được mấy miếng, khẩu vị ăn uống của anh từ trước đến nay vốn chuộng vị cay nồng.
"Cũng muốn cảm ơn anh Hà lần trước đã đưa tôi đến bệnh viện." Tạ Nhất Tuân nói rất nghiêm túc, nở nụ cười rạng rỡ với Hà Lẫm.
Gương mặt này vốn dĩ đã cực kỳ thu hút, Hà Lẫm bị nụ cười ấy làm cho xao động một thoáng, anh thở dài nhạt nhẽo, "Thầy Tạ dịu dàng... quá mức rồi đấy."
Vành tai Tạ Nhất Tuân vẫn còn ửng đỏ, để lộ một chiếc răng khểnh nhỏ, "Anh Hà đừng gọi tôi như vậy nữa, cứ gọi thẳng tên tôi là được."
Hà Lẫm không tỏ ý kiến, đẩy cửa bước xuống xe.
Quán lẩu vô cùng đông khách, nhân viên phục vụ đeo chiếc cài tóc đáng yêu đang đứng trước dẫn đường.
Bả vai Hà Lẫm sát cạnh Tạ Nhất Tuân, "Sao lại chọn quán này?"
Anh tưởng sẽ có ý nghĩa hay lý do đặc biệt nào chứ.
Tạ Nhất Tuân cười có phần câu nệ, hơi cúi đầu thành thật đáp, "Có ưu đãi dành cho sinh viên."
"..." Hà Lẫm khép hờ mắt, nhân lúc tránh người qua đường, bàn tay đặt lên sau gáy Tạ Nhất Tuân khẽ nhéo một cái.
Hai người gọi một nồi bốn ngăn vị cay tê, hương vị thực ra cũng bình thường, nhưng Tạ Nhất Tuân ngồi ngay đối diện, Hà Lẫm chỉ ngắm mặt cậu thôi cũng đủ thấy mãn nguyện rồi.
Hà Lẫm hỏi sao cậu không tiếp tục làm kiêm chức PR rượu nữa, Tạ Nhất Tuân kể rõ đầu đuôi chuyện Ba Nhạc bị ốm.
"Hôm đó tôi say quá, còn chưa kịp cảm ơn anh." Tạ Nhất Tuân thả tôm viên vào nồi, chân thành nói, "Thật sự rất cảm ơn anh."
"Đừng cảm ơn nữa, tai tôi sắp mọc kén đến nơi rồi." Hà Lẫm cười nhạt, đặt đũa xuống, rút một tờ khăn giấy đưa cho Tạ Nhất Tuân.
Ngón tay anh thon dài, từ cổ tay áo lộ ra chiếc đồng hồ có dây đeo bằng da thuộc.
Lúc Tạ Nhất Tuân nhận lấy khăn giấy, lại vô thức nói một câu cảm ơn.
Hà Lẫm thở dài, đành tùy cậu vậy
Ăn lẩu xong, hai người ra lấy xe. Xe không thể đi vào con ngõ nhỏ dẫn tới khu lều trại, thế nên giống như lần trước, Hà Lẫm đỗ xe ở ven đường.
Những dãy nhà trệt cũ kỹ sắp bị giải tỏa nằm san sát nhau, nhìn từ xa trông xám xịt như một đống hộp chuyển phát nhanh bị vứt bừa bãi.
Sống ở nơi thế này, Hà Lẫm có thể tưởng tượng ra, Tạ Nhất Tuân bỏ ra gần một nghìn tệ để mời bữa lẩu này, thì sau đó cậu sẽ phải tằn tiện suốt một thời gian dài.
Lúc Tạ Nhất Tuân nói cảm ơn xong định xuống xe, Hà Lẫm giơ tay đè khóa dây an toàn của cậu lại.
Khẽ nâng cằm, Hà Lẫm cười như không cười hỏi một câu, "Có muốn suy nghĩ về việc ở bên tôi không?"
Nếu Tạ Nhất Tuân từng làm việc ở quán bar, đương nhiên cậu sẽ nghe qua không ít chuyện về những người tình trước đây của Hà Lẫm. Hơn nữa, cậu cũng chẳng đến mức ngây thơ đến nỗi không hiểu ý trong lời nói của anh.
Bị dây an toàn giữ chặt trên ghế, Tạ Nhất Tuân nghiêng nửa mặt, đôi môi mấp máy vài cái mới trả lời: "Anh Hà đang nói đùa đấy à."
Có lẽ nghĩ rằng Hà Lẫm cho rằng mình thiếu tiền, Tạ Nhất Tuân vội vàng giải thích, "Bệnh của Ba Nhạc không có gì đáng ngại đâu, tiền kiếm được từ việc làm thêm ngoài sinh hoạt phí của tôi hiện tại, vẫn có thể tiết kiệm lại một ít..."
Nhìn hàng mi đang rủ xuống của Tạ Nhất Tuân, Hà Lẫm cắt lời cậu, giọng nói mang theo chút mệt mỏi và khàn khàn, "Văn Sương đang dùng cậu để câu tôi, không nhận ra à?"
Tạ Nhất Tuân bất giác ngẩng phắt đầu lên, hoàn toàn đứng ngây ra.
Nhắc đến chuyện Hà Lẫm thích Alpha, người ủng hộ anh nhiệt tình nhất chắc chắn là cha kế của anh - Văn Sương. Hà Lẫm không thể sinh con với Alpha, như vậy người có quan hệ huyết thống với anh sẽ chỉ còn lại Từ Khai Nhạc.
Kể từ khi Hà Lẫm công khai hướng đi tình cảm lúc học đại học, Văn Sương vẫn luôn thích thú tìm cách đưa các Alpha đến bên cạnh anh trong tối ngoài màn, sợ rằng có ngày anh sẽ đổi gu.
Nhìn vẻ mặt trống rỗng của Tạ Nhất Tuân, có lẽ cậu hoàn toàn không hay biết gì thật.
Hà Lẫm buông tay, tháo dây an toàn cho Tạ Nhất Tuân. Lúc cất lời lần nữa, sự đạm mạc và xa cách tỏa ra từ người anh: "Chỉ là nhắc nhở cậu một tiếng thôi."
Tạ Nhất Tuân lúc này mới nhớ ra, một tháng trước, dù đã tính cả tiền hoa hồng từ việc PR rượu, bệnh của Ba Nhạc vẫn ngốn sạch số tiền tiết kiệm của cậu.
Thế nhưng chỉ vừa qua hai ngày, Tạ Nhất Tuân đã thuận lợi nhận được công việc gia giáo xa xỉ này.
Khi ấy, thái độ tán thưởng và hài lòng của Văn Sương đối với trường học của cậu đã khiến cậu bỏ qua một chuyện: Với gia cảnh như Từ Khai Nhạc, bình thường sẽ tìm giáo viên chuyên trách, hoàn toàn không đời nào cân nhắc sinh viên làm gia giáo.
Từ việc mời Hà Lẫm ăn lẩu, Tạ Nhất Tuân đã dốc hết sức để mình trông không quá túng thiếu, rằng cậu có thể dựa vào năng lực của bản thân để sống thật tốt.
Bước xuống xe, Tạ Nhất Tuân ngẩn người đứng bên vệ đường. Cổ họng cậu nghẹn đắng vị mặn cay của nồi lẩu đã nấu lâu.
*
Tập đoàn Hoàn Kim là một tập đoàn thực nghiệp có lịch sử lâu đời, lấy vàng và trang sức làm lĩnh vực kinh doanh chính.
Tập đoàn có ba nhóm sản nghiệp chính. So với nhóm sản nghiệp truyền thống nắm giữ doanh thu cốt lõi, Hà Lẫm phụ trách nhóm sản nghiệp chiến lược, không nhúng tay vào nghiệp vụ cốt lõi, vốn dĩ là một phòng ban nhàn tản, không có mấy sự tồn tại.
Mấy năm gần đây, giá vàng tăng cao liên tục, lợi nhuận của tập đoàn vô cùng sung túc, có thêm nhiều nguồn tài chính hướng về đầu tư chiến lược.
Hội đồng quản trị nhiều lần đề xuất đầu tư mở rộng quy mô, Hà Lẫm chỉ làm cho có lệ, đầu tư vào mấy dự án an toàn, tiếp tục sống những ngày nhàn nhã.
Trong phòng họp, Hà Lẫm nhẫn nại lắng nghe cấp dưới báo cáo về ý tưởng dự án, đầu ngón tay thỉnh thoảng gõ nhẹ lên bàn phím.
Không biết tối qua Tạ Nhất Tuân đã đứng ở ven đường bao lâu, nghĩ đến bóng dáng cô độc như chú chó nhỏ rách nát của cậu, Hà Lẫm lại vô thức thở dài.
Chân bị thương thành thế này, mấy việc làm thêm như giao đồ ăn đều không làm nổi nữa.
Hà Lẫm mở khung chat, chia sẻ bức ảnh của Tạ Nhất Tuân cho Lâm Bỉnh Văn, hỏi anh ta có công việc làm thêm nào phù hợp cho sinh viên không.
Trước đây Hà Lẫm từng hẹn hò với một tiểu diễn viên, nâng đỡ người đó một thời gian, vì thế anh đã đầu tư không ít dự án trong lĩnh vực điện ảnh truyền thông.
Mấy bộ phim trong tay Lâm Bỉnh Văn đều có sự đầu tư của Hà Lẫm. Chỉ cần là người, Lâm Bỉnh Văn đều có thể tìm cho một chỗ đứng, huống chi ngoại hình của Tạ Nhất Tuân lại xuất sắc đến vậy.
Lâm Bỉnh Văn ngầm hiểu mà đáp lại, nói đã cử người chuyên tìm kiếm tài năng đi liên hệ rồi.
Hà Lẫm vừa đợi tin tức từ Lâm Bỉnh Văn, vừa nhã ý lắng nghe báo cáo dự án.
Tổng giám đốc công ty đầu tư xây dựng thấy Hà Lẫm nghe đã gần nửa tiếng, thầm nghĩ dự án này có hy vọng đây, liền vội vàng chà xát hay, với lấy chén trà uống một ngụm lớn, sải bước đến trước màn hình chiếu PPT, tiếp tục báo cáo với giọng điệu hào hứng.
Nữ thư ký của hắn lật từ dưới gầm bàn ra một chồng tài liệu dự án dày cộp như viên gạch, sột soạt lật trang thật nhanh.
Công ty truyền thông có kênh khai thác tài năng riêng, Lâm Bỉnh Văn nói với Hà Lẫm rằng thù lao họ đưa ra đã rất khá đối với một sinh viên.
Nhưng Tạ Nhất Tuân lại lịch sự từ chối.
Ở xã hội này, ngoại hình đẹp quả thực sẽ giúp người ta kiếm tiền dễ dàng hơn người bình thường rất nhiều.
Tạ Nhất Tuân sở hữu gương mặt như thế, anh hà cớ gì phải xen vào việc của người khác, bận tâm mấy chuyện thừa thãi này chứ.
Tửu lượng của Hà Lẫm rất tốt, nhưng không thể gọi là thích uống rượu. Dù là loại rượu thơm nồng đến đâu khi trôi qua cổ họng cũng chẳng tránh khỏi vị chát tê đắng ngắt.
Trong phòng riêng có mười mấy người, Giải Phương Trì cứ nằng nặc đòi đi theo Hà Lẫm, đến nơi lại mang bộ mặt bực bội, một mình chiếm trọn ba chỗ trên ghế sofa mà chẳng uống giọt rượu nào.
Khuỷu tay chống lên tựa lưng sofa, đôi mắt dài của Hà Lẫm hơi nhếch lên, làn da trắng lạnh tựa sứ. Vẻ ngoài của anh toát lên sự lạnh lùng đầy tính công kích, khóe môi mím xuống, lúc nào cũng mang theo sự thiếu kiên nhẫn và bất cần.
Xung quanh anh chưa từng thiếu những kẻ chủ động tiếp cận.
Những gương mặt xuất hiện bên ly rượu hết lớp này đến lớp khác tươi mới.
Trên cổ tay anh đeo một chiếc đồng hồ không thường dùng. Hà Lẫm cởi dây da đồng hồ ra, tiện tay đưa cho một Alpha có ngoại hình ưa nhìn.
Lâm Bỉnh Văn tổ chức buổi tiệc này, anh ta ngồi cạnh Hà Lẫm, hai người câu được câu mất trò chuyện sơ qua về việc đầu tư phim mới.
Rượu không ngon, Hà Lẫm hờ hững nâng tay, tên Alpha đang định rót rượu vào ly anh khựng lại, hậm hực lùi ra.
Thấy Hà Lẫm không có mấy hứng thú, Lâm Bỉnh Văn nhịn cả buổi tối cuối cùng cũng lấy điện thoại ra, đưa bức ảnh đến trước mặt Hà Lẫm.
Hà Lẫm nheo mắt nhìn, lúc nhìn rõ bức ảnh, một ngọn lửa vô danh bốc lên, "Cái quái gì thế này?"
Lâm Bỉnh Văn lướt màn hình, có đến mấy chục bức ảnh, toàn bộ đều chụp Tạ Nhất Tuân.
Có ảnh chụp nửa người, cũng có ảnh chụp toàn thân, cậu chỉ mặc độc một chiếc quần lót tam giác. Chất vải cotton kém chất lượng, khi phóng to lên gần như trong suốt.
Chẳng khác nào ảnh khỏa thân là mấy.
"Đây là ảnh quảng cáo đồ lót nam của một công ty quảng cáo. Tôi tra rồi, cậu ta là người mẫu ký hợp đồng với công ty đó." Lâm Bỉnh Văn mở trang thương mại điện tử lên, những bức ảnh này đang được treo trên trang chủ của một cửa hàng.
Sắc mặt Hà Lẫm tối sầm lại khi ngước mắt lên, ngón tay gõ mạnh lên màn hình điện thoại của Lâm Bỉnh Văn, "Xóa đi."
Hà Lẫm hiếm hoi lắm mới liên hệ với thư ký ngoài giờ làm việc để tăng ca.
Anh gửi tên công ty quảng cáo cho thư ký, bảo cậu ta mua đứt toàn bộ bộ ảnh đó của Tạ Nhất Tuân rồi gỡ xuống.
Hà Lẫm tự lái xe, một mạch phóng thẳng đến ngã rẽ trước nhà Tạ Nhất Tuân hôm trước.
Biết Tạ Nhất Tuân đi dạy gia giáo vào buổi tối, Hà Lẫm dựa người vào thành xe, lôi ra một điếu thuốc ngậm giữa môi.
Đầu lưỡi chạm vào vị bạc hà the mát ở đầu lọc, Hà Lẫm động cằm, ngọn lửa vô cớ trong lòng lúc này mới dịu bớt phần nào.
Điếu thuốc không châm lửa, anh rũ mắt, mở những bức ảnh nét căng trên điện thoại ra.
Tạ Nhất Tuân sở hữu vóc dáng gầy gò nhưng săn chắc với lớp cơ mỏng, tứ chi thon dài, đường cong vai cổ thanh thoát, cơ bụng sáu múi, cơ bụng số bảy và số tám bên dưới thấp thoáng ẩn hiện.
Những đường gân xanh trên vùng bụng dưới nổi lên, ống kính đặc tả vào vị trí chiếc quần lót tam giác, phần phồng lên vô cùng đầy đặn.
Còn có mấy bức chụp từ phía sau, vòng mông tròn trịa, gần như không bỏ sót bất kỳ tấc da thịt nào trên cơ thể.
Công ty quảng cáo nhỏ chẳng có chút chuyên nghiệp nào, ánh sáng chiếu lên làn da bóng bẩy, các tạo dáng thì khoa trương cứng nhắc. Tạ Nhất Tuân cứ thế dùng gương mặt tuấn mỹ sắc sảo ấy để tạo ra những kiểu dáng vừa nam tính vừa có chút dầu mỡ, thô kệch.
Hà Lẫm lướt qua từng bức ảnh, tức đến mức bật cười.
Anh thừa biết điểm tức giận của mình nằm ở đâu, không phải vì tức Tạ Nhất Tuân từ chối cơ hội Lâm Bỉnh Văn đưa ra để đi chụp loại quảng cáo nhỏ này.
Mà là khi nhìn thấy đường link treo trên mạng ấy, sự chiếm hữu trong lòng anh lại bị khiêu khích một cách tàn nhẫn.
Điếu thuốc trong miệng khẽ động, Hà Lẫm không đợi lâu lắm thì nghe thấy tiếng bước chân đang vội vã đến gần. Anh quay đầu lại, nhả ra một câu lạnh lùng từ kẽ môi: "Tạ Nhất Tuân."
Bị gọi đầy đủ họ tên, bước chân Tạ Nhất Tuân khựng lại, dừng cách người Hà Lẫm ba bước chân.
Vì đi vội nên mái tóc của cậu bị gió thổi bay lất phất. Cậu nhìn Hà Lẫm với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, giọng nói mang theo chút căng thẳng: "Sao anh Hà lại ở đây?"
Hà Lẫm kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, không nói hai lời đưa thẳng bức ảnh chụp nửa người phía trước đến trước mặt Tạ Nhất Tuân.
Anh cười nhạt một tiếng, "Kiểu chụp này, mang đi làm bìa tạp chí GV cũng được đấy nhỉ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

