Thật biết làm nũng.
Hà Lẫm trở tay nắm lấy tay hắn, kéo về phía trước, cười than nhẹ: "Muốn anh dỗ em thế nào đây?"
Khoảng cách chóp mũi chạm nhau, Tạ Nhất Tuân bỗng khựng lại hơi thở, hàng mi khẽ quét qua mũi Hà Lẫm, cứ lặng lẽ nhìn anh bằng ánh mắt ấy.
Hà Lẫm không nói hai lời liền cúi xuống hôn.
Cách một bức tường với khu vực chụp ảnh, Tạ Nhất Tuân ngồi trên ghế, hai tay ôm lấy eo Hà Lẫm, hai người im lặng trao nụ hôn.
Tạ Nhất Tuân ngồi vắt ngang trên đùi Hà Lẫm, nếm vị chua nhè nhẹ trong nụ hôn, rủ mắt nhìn gò má đang ửng hồng của Hà Lẫm, chỉ tiếc chẳng ngửi thấy chút mùi tin tức tố nào.
Giơ tay vuốt ve sau gáy Tạ Nhất Tuân, Hà Lẫm không mấy tập trung, nhớ lại dường như có một khoảng thời gian, tin tức tố của Tạ Nhất Tuân hoàn toàn không tỏa ra ngoài.
Tin tức tố ổn định rồi sao?
Hơi thở Tạ Nhất Tuân nóng rực, ngẩng đầu chớp mắt hỏi: "Em cắn nhé?"
Khóe môi bị răng nanh cọ đến hơi ngứa, nói là muốn dỗ người ta cơ mà, Hà Lẫm đành bất lực xoa nhẹ má cậu, ngầm đồng ý.
Cúc áo vest bị cởi ra, Tạ Nhất Tuân cúi đầu vùi vào ngực Hà Lẫm, qua lớp áo sơ mi tối màu, khẽ cắn bên cơ ngực trái.
Sống lưng Hà Lẫm tê dại, khẽ nhíu mày, tên nhóc này có nói là cắn chỗ này đâu!
Thực ra Tạ Nhất Tuân chẳng dùng sức chút nào, chỉ lướt qua rất nhẹ, nhưng lại khiến đầu răng nanh trở nên cực kỳ rõ ràng, cậu cắn đến say sưa, ngậm lấy nó.
Hà Lẫm giật mình không kìm được, giơ tay đè bả vai cậu lại.
Tạ Nhất Tuân ôm chặt eo Hà Lẫm, mặt đỏ bừng áp sát, trạng thái của cậu đã quá rõ ràng.
Cắn người ta mà còn hưng phấn thế này cơ à.
Hà Lẫm đưa tay vòng ra sau, luồn vào đùi trong cậu, cố ý dùng sức: "Kích động thế này, em còn muốn làm việc nữa không?"
Tạ Nhất Tuân thẹn thùng đỏ bừng mặt, nhưng vẫn ôm chặt Hà Lẫm không buông, thở dốc xin tha: "...... Anh Lẫm."
Nghĩ đến việc lát nữa cậu còn phải quay chụp, Hà Lẫm vuốt lại phần tóc mái cho cậu, sợ làm hỏng kiểu tóc.
Tạ Nhất Tuân vẫn thấy cấn trong lòng, nhỏ giọng hỏi: "Hai người chia tay khi nào thế?"
Hà Lẫm ngẫm nghĩ: "Hai năm trước."
Quả nhiên, Tạ Nhất Tuân khựng lại, ỉu xìu cụp đầu xuống: "Vậy sao anh còn giúp cậu ta giải quyết chuyện hợp đồng?"
Hà Lẫm hiểu rõ nguyên nhân Tạ Nhất Tuân ghen tuông, thay vì để cậu đi nghe những lời đồn thổi ngoài kia, chi bằng giải thích rõ ràng cho xong.
Nhéo cằm cậu nâng lên, Hà Lẫm nhẫn nại nói: "Chuyện cuối năm ngoái, vì có một năm không nhận bộ phim nào, cậu ta nhận đại một đoàn phim nhỏ, trong đoàn rất hỗn loạn. Phim trường bị đạo diễn đột ngột yêu cầu quay cảnh nhạy cảm, cậu ta không đồng ý nên xảy ra xung đột với đạo diễn, lại chẳng thể hủy hợp đồng, đành bất chấp tất cả để phơi bày đoàn phim đó ra ánh sáng."
"Nếu anh không giúp, cậu ta chỉ còn nước bị phong sát."
Hà Lẫm cúi đầu nhìn ánh mắt cún con long lanh của Tạ Nhất Tuân, hôn nhẹ lên khóe môi cậu, hiếm hoi dịu dàng: "Chẳng có chuyện vương vấn tình cũ gì ở đây cả."
Tạ Nhất Tuân nhớ lại chuyện Hà Lẫm từng giúp mình giải quyết rắc rối hợp đồng trước đây.
Hà Lẫm không chỉ đối xử tốt với riêng cậu, Hà Lẫm vốn dĩ luôn dịu dàng như thế.
Nhưng một người tốt như vậy, bây giờ là của cậu rồi.
Từng đợt chua lè sủi tăm trong đáy lòng, Tạ Nhất Tuân vùi gò má đang nóng bừng vào bờ vai Hà Lẫm, hít hà mùi hương dễ chịu trên người anh: "...... Vâng."
"Bình tĩnh lại chưa?" Hà Lẫm xoa vành tai cậu, đã đến lúc ra ngoài chụp ảnh rồi.
"Vâng." Tạ Nhất Tuân gật đầu, không nhịn được được voi đòi tiên: "Anh Lẫm, anh đáp ứng em thêm một yêu cầu nữa được không?"
Hà Lẫm vẫn muốn dỗ dành cậu: "Được."
Tạ Nhất Tuân ôm chặt lấy eo Hà Lẫm, vùi mặt cọ cọ, giọng khàn khàn: "Ở bên em, được chứ?"
Lại bắt đầu làm nũng, Hà Lẫm thở dài một hơi thật dài, nếu không mau ra ngoài chắc anh cũng sắp không nhịn nổi nữa: "Được, nhớ làm việc cho đàng hoàng đấy."
Tạ Nhất Tuân quay lại khu vực chụp ảnh trước, các diễn viên trong đoàn đã bắt đầu định trang, trợ lý tạo hình bước đến dặm lại lớp trang điểm cho cậu.
Năm phút sau, bóng dáng Hà Lẫm xuất hiện ở khu nghỉ ngơi bên cạnh.
Người phụ trách cùng phó đạo diễn bước qua chào hỏi, Hà Lẫm khách sáo vài câu, bảo họ cứ đi làm việc bận đi, rồi tự mình ngồi xuống chiếc ghế ở khu nghỉ ngơi, lười biếng tựa người ra sau.
Hiện trường có mấy chục người, hầu như ai cũng chú ý đến Hà Lẫm, không ít người lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.
Nam diễn viên họ Bạch kia vừa rời đi mười phút trước, sự xuất hiện của Hà Lẫm lúc này đã ngầm đập tan mọi tin đồn đoán trước đó về việc Hà Lẫm muốn lăng xê nam diễn viên kia.
Tạ Nhất Tuân liếc mắt nhìn về phía Hà Lẫm, nhưng không dám nhìn thẳng quá lâu.
Dù Hà Lẫm có ở đây, chắc chắn lại sẽ bị đoán già đoán non xem đang nhắm trúng tân binh nào, nhưng Tạ Nhất Tuân vẫn không thích nghe những lời đó. Rõ ràng là vấn đề năng lực làm việc của nam diễn viên kia kém, lại cứ bị thêu dệt thành ỷ lại vào tổng giám đốc Hà.
Cứ làm như kẻ gây phiền phức là Hà Lẫm vậy.
Chăm chú lắng nghe nhiếp ảnh gia hướng dẫn vị trí đứng, Tạ Nhất Tuân gật đầu, mặc chiếc áo phông sáng màu cùng quần jean, đối diện ống kính, nghiêng cằm mỉm cười, đôi mắt hướng lên, ánh đèn hắt vào đáy mắt lóe lên tia sáng trong trẻo.
Giống hệt một thiếu niên ngây ngô chân thành vừa bước chân vào giảng đường đại học.
Nhiếp ảnh gia giơ ngón cái với cậu.
Tách, đèn flash liên tục lóe lên trên khuôn mặt cậu.
Đặt hờ tay lên đầu gối, Hà Lẫm cong khóe môi, ánh mắt hầu như không rời khỏi người cậu.
Sao lại thích ngắm gương mặt này đến thế không biết.
Về nhà nhất định phải thế này thế nọ với em ấy mới được.
Giữa chừng có một biên quen biết bước tới, ngồi xuống bên cạnh Hà Lẫm trò chuyện đôi câu.
Khu nghỉ ngơi khá tối, từ góc độ của Tạ Nhất Tuân chỉ nhìn thấy bóng người.
Là diễn viên nào sao? Tạ Nhất Tuân không kìm được nhìn thêm vài lần, cho đến khi bị diễn viên bên cạnh huých nhẹ mới hoàn hồn.
Buổi chụp hình đông người thế này, nhiếp ảnh gia vừa chỉnh máy xong thì Tạ Nhất Tuân đã luống cuống cúi đầu xin lỗi, vành tai đỏ bừng.
Sao mà ngốc thế không biết, Hà Lẫm nhìn dáng vẻ khẩn trương của cậu, khóe môi không nén được nụ cười.
Ánh mắt cưng chiều của Hà Lẫm quá đỗi rõ ràng, biên kịch nọ theo hướng nhìn của anh quét qua, thấy rõ mồn một.
Dù bị đoàn phim trước chiếm mất một tiếng, nhưng các diễn viên phối hợp rất ăn ý, chỉ tăng ca thêm nửa tiếng là đã kết thúc buổi chụp tạo hình.
Thèm món thịt nhớ mong cả buổi, hai người vừa về đến nhà đã quấn lấy nhau ăn uống một trận thỏa thuê.
Bữa tối mãi hơn mười giờ mới ăn xong, Hà Lẫm mặc đồ ngủ, mái tóc ướt chưa sấy khô, thất thần ăn món Tạ Nhất Tuân nấu.
Dây áo buộc hờ hững, để lộ một bên ngực trắng ngần cùng cơ bụng săn chắc.
Tạ Nhất Tuân vẫn nghĩ về người xuất hiện ở khu nghỉ ngơi chiều nay, nhưng chiều qua Hà Lẫm vừa giải thích chuyện người cũ xong, nếu giờ lại gặng hỏi nữa thì thành ra cậu không hiểu chuyện.
Dù trong lòng vẫn thấy cấn cá, ê ẩm, thế nên Tạ Nhất Tuân tỏ ra bám dính lấy người ta hơn hẳn, cứ phải chạm vào da thịt Hà Lẫm mới chịu thôi.
Hà Lẫm đặt đũa xuống, đi về phòng khách, Tạ Nhất Tuân lẽo đẽo bám theo sau. Dù Hà Lẫm không đang trong kỳ nhạy cảm, tuy cậu gần gũi anh không phản cảm, nhưng hai đại nam nhân có gì mà phải dính lấy nhau như sam.
Hà Lẫm ngồi trên sofa xem điện thoại, Tạ Nhất Tuân vòng tay ôm eo anh, cứ dán chặt vào đó chẳng làm gì cả.
Cứ nghĩ cậu vẫn đang ghen với nam diễn viên kia, Hà Lẫm theo thói quen không đẩy cậu ra.
Nhưng ánh mắt cậu nhìn chăm chú quá mức, Hà Lẫm thở dài, giọng khàn khàn: "Vẫn muốn nữa à?"
Tạ Nhất Tuân kiên quyết lắc đầu.
Chỉ cần được ở bên Hà Lẫm là cậu đã thấy rất vui rồi.
"Ừ." Hà Lẫm tiếp tục xem điện thoại.
Tạ Nhất Tuân rủ hàng mi, cằm nhẹ nhàng cọ cổ Hà Lẫm. Hà Lẫm dán mắt vào màn hình điện thoại, giơ tay đặt lên đỉnh đầu cậu, vuốt ve mái tóc xù lên của cậu lúc có lúc không.
Như được ngầm cho phép, Tạ Nhất Tuân cắn mở vạt áo ngủ của anh, cúi đầu hôn lên vết cắn ban ngày.
Hơi thở của cậu khiến anh thấy ngứa ngáy, Hà Lẫm vỗ nhẹ sườn eo cậu: "Lại không nói không cho em làm."
Tạ Nhất Tuân vẫn lắc đầu, chỉ dính lấy anh ôm chặt, đầu răng nanh khẽ lướt qua cơ ngực Hà Lẫm rồi vươn đầu lưỡi ra.
Bị liếm lên chỗ vừa cắn hồi chiều, Hà Lẫm suýt cầm không nổi điện thoại, trầm ngâm thở dốc một tiếng.
Da thịt áp sát vào nhau đều mang theo hơi ấm, nhưng Tạ Nhất Tuân chỉ vùi đầu vào ngực anh gặm cắn vuốt ve.
Hà Lẫm nghiến răng nghiến lợi, túm tóc kéo cậu ra một chút, nhíu mày lườm: "Em có phiền không hả?"
Tạ Nhất Tuân ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tội vô cùng.
"Em đang làm gì thế hả? Muốn thì làm luôn đi." Quần áo của Hà Lẫm đã mở rộng hơn nửa.
Tạ Nhất Tuân rủ mắt xuống, mím môi: "Đừng nói là phiền, em sẽ buồn đấy."
Nghe tiếng thở dài của anh, chút ngọn lửa vừa nhen nhóm đã tắt ngấm, Hà Lẫm ấn sau gáy kéo cậu xuống hôn một cái: "Biết rồi."
Rõ ràng trước đây với những kẻ bám dai như đỉa, Hà Lẫm chỉ cho phép nước sông không phạm nước giếng, không thích thì cút.
Thế nhưng đối với Tạ Nhất Tuân, anh lại chẳng hề có lấy một ý nghĩ như vậy.
Cuối cùng Tạ Nhất Tuân bị Hà Lẫm tóm cổ áo, xoay người đè ngã lên sofa: "Đã thế này rồi mà còn nhịn cái gì."
Trước buổi khai máy có một buổi đọc kịch bản tập thể, bộ phim này do chính Lâm Bỉnh Văn làm đạo diễn, và ngày đọc kịch bản Lâm Bỉnh Văn cũng có mặt.
Dù chỉ là một bộ phim chiếu mạng, kinh phí đầu tư không cao, chu kỳ quay cũng chỉ vỏn vẹn một tháng.
Nội dung là tình yêu vườn trường thanh xuân, không có cảnh hành động độ khó cao.
Nhưng đối với Tạ Nhất Tuân lần đầu chạm ngõ diễn xuất, khối lượng công việc thông suốt cả kịch bản vẫn có chút nặng nề.
Buổi đọc kịch bản kết thúc, Lâm Bỉnh Văn giữ cậu lại nửa tiếng, độc quyền kèm riêng cho cậu.
Nói xong xuôi Lâm Bỉnh Văn rời phòng họp trước, Tạ Nhất Tuân nhìn những nét gạch xóa chi chít trên kịch bản, đầu óc trống rỗng.
Cánh cửa bên phòng họp đẩy ra, bên ngoài là một ban công phơi nắng, Tạ Nhất Tuân cầm kịch bản bước ra ngoài ban công.
Vỗ vỗ má lấy lại tinh thần, Tạ Nhất Tuân đứng ở lan can ban công, nhẩm lại kịch bản từ đầu đến cuối một lần nữa.
Cửa phòng họp khép hờ không đóng kín, khi nghe thấy tiếng trò chuyện từ trong vọng ra, Tạ Nhất Tuân ngẩn người một lát, muốn đẩy cửa bước vào thì đã không kịp nữa rồi.
Cậu nghe thấy biên kịch đoàn phim nói: "Tôi vẫn thấy diễn viên quyết định ban đầu hợp với nam chính hơn."
Giọng khác vang lên là của phó đạo diễn: "Biết làm sao được, đó là người tổng giám đốc Hà muốn lăng xê mà, lúc ấy kịch bản đã chốt hết nhân vật rồi, còn cố tình tổ chức thêm một buổi thử vai riêng cho cậu ta."
Biên kịch chính là người hôm chụp tạo hình, nhìn thấy Hà Lẫm mới biết nguyên nhân thật sự của việc đổi diễn viên: "Quyền quyết định nhân vật ở đạo diễn, tôi có ý kiến cũng chẳng ích gì..."
Những lời tán gẫu phía sau nhỏ dần, Tạ Nhất Tuân theo bản năng lùi lại phía sau, đi ra khu vực rìa ban công, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng nói chuyện nữa mới dừng lại.
Sức nặng của kịch bản trên tay bỗng chốc trở nên nặng trịch, Tạ Nhất Tuân lật từng trang kịch bản, rồi ở một đoạn chưa kịp sửa đổi câu chữ, nhìn thấy một cái tên: Tiêu Định Trần.
Hóa ra nam chính ban đầu, vốn là của một người tên Tiêu Định Trần.
Trong đầu Tạ Nhất Tuân hỗn loạn vô cùng, cuối cùng chỉ đọng lại một câu: Đó là người tổng giám đốc Hà muốn lăng xê.
Hóa ra cơ hội mà cậu vẫn tưởng mình giành được bằng nỗ lực, thực chất là nhờ vào tổng giám đốc Hà.
Cậu từng khinh bỉ hành vi của nam diễn viên họ Bạch kia biết bao, thế nhưng kẻ dựa hơi tổng giám đốc Hà, mang phiền phức đến cho đoàn phim lại chính là cậu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
