Ngày gặp gỡ ở quán bar đó, Hà Lẫm là thấy sắc nảy lòng tham, mà Tạ Nhất Tuân mới là nhất kiến chung tình.
“Từ…… Lần đầu tiên gặp mặt.” Giọng Tạ Nhất Tuân mang theo tia run rẩy.
Hà Lẫm mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt sáng rực, thâm tình của Tạ Nhất Tuân, đang vô cùng chuyên chú nhìn anh.
Đầu quả tim thật thật xẹt qua một khoảnh khắc rung động, Hà Lẫm tự đáy lòng cảm thấy, đôi mắt này quả thực rất hợp để đi diễn phim.
Cơn buồn ngủ kéo mí mắt trĩu xuống, khóe môi Hà Lẫm khẽ nhếch. “Nhìn ra rồi.”
Thấy cậu ngái ngủ, Tạ Nhất Tuân hạ giọng, vừa thấp vừa nhẹ, “Anh Lẫm, em có thể hỏi anh một chuyện không?”
Hà Lẫm không thích bàn chuyện tình cảm, vẻ mặt nhạt nhòa, phát ra một tiếng ừ từ mũi, “Hỏi đi.”
“Anh có thích khuyên môi không?” Tạ Nhất Tuân cắn khóe môi, chiếc răng khểnh hơi lộ ra, “Em đi bấm một cái nhé?”
Hà Lẫm bỗng chốc mở trừng mắt, biểu cảm mơ hồ lại khó hiểu. “Cậu nói cái gì vậy?”
Hứa nào anh thích cái thứ đó bao giờ.
Chóp mũi Tạ Nhất Tuân chạm nhẹ vào xương quai xanh của Hà Lẫm, lải nhải nhắc lại chuyện tên Alpha ở phòng bida lần trước, môi dưới có xỏ khuyên, bảo rằng Hà Lẫm tặng đồng hồ cho đối phương, chắc là thích kiểu đó.
Hà Lẫm nghĩ mãi không ra, cái tên xui xẻo bị Tạ Nhất Tuân ném một gậy bida trúng mặt đó rốt cuộc gặp ở xó xỉnh nào.
“Không thích.” Sợ Tạ Nhất Tuân lại nổi hứng mang đến cho mình mấy trò kinh hỉ khó đỡ, Hà Lẫm chém đinh chặt sắt, “Xấu chết đi được.”
Gương mặt tuấn tú của Tạ Nhất Tuân cong lên nụ cười, “Em biết rồi.”
Chẳng biết cậu đang vui cái gì, Hà Lẫm vỗ nhẹ lên mông cậu một cái, “Ngủ đi.”
*
Nhân vật của Tạ Nhất Tuân là nam chính trong một bộ phim vườn trường. Lâm Bỉnh Văn nhắm trúng sự trong trẻo, sạch sẽ mang đậm chất sinh viên trên người cậu, chỉ cần đứng đó thôi đã chính là nhân vật bước ra từ kịch bản.
Tiết độ của đoàn phim thương mại rất nhanh, Tạ Nhất Tuân vừa phải tham gia lớp hướng dẫn diễn xuất, vừa đến công ty để bắt đầu quá trình thử trang và định trang giai đoạn đầu.
Những chiếc bóng đèn trên gương trang điểm phát ra hơi ấm nhàn nhạt, Tạ Nhất Tuân không quen lắm nên thẳng lưng ngồi ngay ngắn, phần tóc mái và tóc mai đều được kẹp gọn ra sau, để lộ trọn vẹn khuôn mặt.
Ánh đèn từ gương hắt lên mặt, lớp trang điểm khắc họa đường nét gương mặt cậu thêm phần sắc sảo. So với vẻ thư sinh, thoải mái ban đầu thì nay lại mang thêm vài nét tinh tế, dễ khiến người ta liên tưởng đến từ “mỹ nhân”.
Tạo hình sư đứng bên cạnh, một tay đỡ bảng bắt sáng, tay kia cầm cọ, vừa dặm xong lớp trang điểm, liền cất lời: “Thầy giáo nghiêng sang trái một chút ạ.”
Tạ Nhất Tuân ngoan ngoãn phối hợp làm theo. Sau khi hoàn thành lớp trang điểm định trang, tạo hình sư đặt chiếc kẹp tóc xuống, nhận lấy chiếc kẹp uốn tóc mà trợ lý đã chuẩn bị sẵn.
Lúc làm tóc, hàng mi Tạ Nhất Tuân rũ xuống, cằm tự nhiên hơi thu lại.
Trông cả người vô cùng ôn hòa, an tĩnh.
Trợ lý tạo hình đứng cạnh bị khoảnh khắc này làm cho rung động, nhịn không được lén lấy điện thoại chụp lại một bức.
Nhận ra ống kính, Tạ Nhất Tuân ngước mắt lên. Trợ lý giật mình hoảng hốt định xin lỗi, nhưng Tạ Nhất Tuân chỉ mỉm cười hỏi: “Ảnh này gửi cho em được không?”
“Đương nhiên là được chứ!” Trợ lý lập tức gật đầu.
Vì là ngày đầu tiên tiếp xúc, Tạ Nhất Tuân trông rất lễ phép và hòa nhã, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng cậu không nói nhiều, phần lớn thời gian đều an tĩnh đứng một mình ngắm nhìn xung quanh.
Trợ lý gửi ảnh cho Tạ Nhất Tuân, tò mò nhìn cậu cúi đầu mở khung chat, chia sẻ bức ảnh cho một ai đó.
Hóa ra xin ảnh là để báo cáo.
Studio chụp ảnh tạo hình nằm ở tòa nhà Gia Lâm Truyền Thông. Studio rất rộng nhưng vì có quá nhiều ê-kíp trong công ty, khu vực chụp ảnh đều phải lên lịch từ trước.
Tạ Nhất Tuân làm tóc và trang điểm xong, đứng trò chuyện cùng các diễn viên khác trong đoàn phim.
Nhân viên phụ trách bước tới trao đổi với tạo hình sư, bảo rằng diễn viên của ê-kíp trước chưa điều chỉnh được cảm xúc nên bị chậm thời gian, chắc phải khoảng một tiếng nữa mới chụp xong.
Cứ thế bị chiếm dụng thời gian một cách vô cớ, sắc mặt tạo hình sư không mấy dễ chịu, nhưng khi nghe nhân viên trường quay nhắc đến tên diễn viên kia, anh liền xua tay thở dài bỏ qua.
Bình thường nếu bị kéo dài thời gian lâu như vậy, công việc của các ê-kíp phía sau đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng rồi, thế mà phía diễn viên kia thậm chí còn chẳng thèm sang đây một tiếng để xin lỗi.
“Bạch Lộ Nam ấy mà.” Một diễn viên nhỏ tuổi nhụt chí lầm bầm, “Đóng phim nhiều năm thế rồi, thế mà chụp cái ảnh tạo hình thôi cũng phải chật vật mãi mới tìm được cảm xúc.”
Trước những chuyện mà người khác đã thành quen, Tạ Nhất Tuân lại thấy xa lạ và mờ mịt. Cậu thầm nghĩ diễn viên này nổi tiếng lắm sao, làm lỡ bao nhiêu thời gian của mọi người mà chẳng ai dám lên tiếng ý kiến.
Cậu trợ lý vừa chụp ảnh cho Tạ Nhất Tuân bước đến gần, nhỏ giọng mách nước: “Đó là bạn trai cũ của tổng giám đốc Hà đấy. Tổng giám đốc Hà chính là Thần Tài của công ty chúng ta, ai dám đắc tội chứ.”
Trợ lý mang vẻ mặt hóng chuyện vô cùng thích thú, “Người ta đang ỷ vào tổng giám đốc Hà để bám càng đấy mà.”
Đáy lòng Tạ Nhất Tuân chùng xuống, nghi hoặc rướn cổ lại gần, “Ủa…… Không phải trước đó đã chia tay rồi sao?”
“Ai bảo trước đó chia tay là thật chứ, nhưng cuối năm ngoái tổng giám đốc Hà đã ra mặt, bảo anh ta ký hợp đồng vào Gia Lâm. Chẳng phải là muốn tái hợp nên mới nâng đỡ lại từ đầu đó sao.” Cậu trợ lý dùng mu bàn tay chống cằm, huyên thuyên kể một lèo.
Biểu cảm của Tạ Nhất Tuân từ mờ mịt chuyển thẳng sang ngẩn ngơ.
Trợ lý tỏ vẻ từng trải, giọng điệu bất cần đời, “Ấy, mấy chuyện kiểu này sau này cậu thấy nhiều rồi sẽ quen thôi.”
Hà Lẫm có ý định tái hợp hay không thì chưa biết, nhưng trong công ty hễ có tin đồn thế này, đối với Bạch Lộ Nam chỉ có lợi chứ chẳng có hại.
Thế nên Bạch Lộ Nam tuyệt đối không ngốc đến mức đi làm sáng tỏ điều gì, ngược lại còn có khả năng ngầm hiểu ý để kiếm thêm nhiều quyền lợi.
Giống như tình huống ngày hôm nay vậy.
Cậu trợ lý nói không sai câu nào, người nọ quả thực đang dựa hơi tổng giám đốc Hà.
Trong lòng Tạ Nhất Tuân dâng lên một nỗi buồn tủi khó tả, giống như bản thân chẳng thể làm gì cả. Bởi vì dù bây giờ cậu có đi ra ngoài nói bất cứ điều gì, cũng chỉ biến thành việc cậu đang ghen tị dựa hơi tổng giám đốc Hà mà thôi.
Xung quanh là nhân viên đoàn phim bận rộn ngược xuôi, đại đa số mọi người đều đang nghiêm túc hoàn thành công việc của mình.
Ngồi ngẩn ngơ một lát, Tạ Nhất Tuân đứng dậy, bước qua tấm rèm ngăn khu hóa trang, đi sang một góc khu vực chụp ảnh.
Trước phông nền màu trắng, Bạch Lộ Nam mặc chiếc áo dài màu lam nhạt đang đứng nghiêng người. Ngoại hình anh ta thiên về nét nhu hòa, rất hợp với tạo hình mỹ nhân cổ trang.
Nhưng hai ngọn đèn hắt sáng từ hai bên chiếu thẳng vào mặt, biểu cảm của anh ta lại căng cứng quá mức đến đờ đẫn, ánh mắt vô hồn khiến người ta hoàn toàn không nhìn ra được tính cách nhân vật.
Nhiếp ảnh gia chụp xong mấy bốt, mệt mỏi vươn vai, nhíu mày nhìn bức ảnh trên màn hình.
Tạ Nhất Tuân đứng ở chỗ không cản đường người khác, chăm chú lắng nghe tạo hình sư và nhiếp ảnh gia hướng dẫn Bạch Lộ Nam cách điều chỉnh và nhập tâm.
Chỉ đứng đó thôi mà đã gần một tiếng trôi qua.
Hà Lẫm không những không cho Tạ Nhất Tuân ký hợp đồng quản lý với Gia Lâm, mà còn định đào góc tường của Lâm Bỉnh Văn.
Trong phòng làm việc của đạo diễn ở tòa nhà Gia Lâm Truyền Thông, Hà Lẫm ngồi ở khu vực tiếp khách, lật xem sơ yếu lý lịch của người đại diện mà Lâm Bỉnh Văn giới thiệu cho anh.
Lâm Bỉnh Văn mang nét nho nhã, lịch thiệp của một người đàn ông ôn hòa, đeo cặp kính gọng mảnh, hoàn toàn không có vẻ gì là tiếc nuối khi sắp bị cuỗm mất một người đại diện thâm niên.
Dẫu sao Hà Lẫm ra giá rất sảng khoái, vừa nhường bước vừa có thể tiện tay đầu tư thêm mấy kịch bản khác.
Người đại diện được chọn vẫn đang bận rộn với đoàn phim ở nơi khác, Hà Lẫm bàn bạc trước với phía Lâm Bỉnh Văn, hẹn hôm khác sẽ phỏng vấn trực tiếp sau.
Nói xong, Hà Anh Lẫmm điện thoại lên. Một tiếng trước Tạ Nhất Tuân có gửi tin nhắn cho anh, Hà Lẫm bấm vào xem, đập vào mắt là bức ảnh chụp nhan sắc đỉnh cao do trợ lý gửi.
Studio nằm ở tầng dưới, Hà Lẫm xoa xoa đầu ngón tay, bước vào thang máy đi xuống lầu.
Khu chụp ảnh dựng rất nhiều lều vải cùng các bối cảnh quay phim khác nhau. Ngoài các tấm vách ngăn và phân khu, còn có những lối đi ra vào dành cho các chức năng riêng.
Phó đạo diễn bước qua gọi Tạ Nhất Tuân, dẫn cậu vòng qua khu chụp ảnh, đẩy một cánh cửa trên bức tường che bằng vải đen rồi ra hiệu cho Tạ Nhất Tuân bước vào.
Phía sau là không gian tạm để đồ đạc, nhưng lúc này đang trống trơn, trong góc lác đác vài chiếc ghế dựa.
Tạ Nhất Tuân đợi vài phút, Hà Lẫm từ hướng khác đẩy cửa bước vào.
Bộ âu phục may đo riêng tôn lên vóc dáng cao ráo, tỷ lệ hoàn hảo của Hà Lẫm. Đường nét cằm sắc sảo, ánh mắt lạnh lùng mang theo vẻ người lạ chớ đến gần.
Ngước mắt chạm nhau, mái tóc bồng bềnh của Tạ Nhất Tuân được chải hất sang một bên, đôi mắt nâu trà đẹp đến mức nổi bật.
Đuôi mắt Hà Lẫm cong lên ý cười, thầm nghĩ, đúng là biết cách mê hoặc người ta mà.
“Chụp xong chưa?” Hà Lẫm áng chừng thời gian Tạ Nhất Tuân gửi ảnh cho mình, có lẽ lúc này đã chụp xong ảnh tạo hình rồi.
“…… Vẫn chưa chụp ạ.” Tạ Nhất Tuân đứng ngây ra vì sự xuất hiện đột ngột của Hà Lẫm, ánh mắt vô thức liếc xuống ngực áo âu phục giày da của anh, tim lỡ mất một nhịp.
Bàn tay đang giơ lên một nửa của Hà Lẫm khựng lại, “Sao lại chưa chụp?”
Hà Lẫm nhướng mày, chằm chằm nhìn vào đôi mắt cậu rồi hỏi: “Tạ Nhất Tuân, anh ghét nhất là vòng vo, em bị sao thế?”
Tạ Nhất Tuân rất ngoan ngoãn, cậu tự xoa dịu đi nỗi ấm ức chua xót trong lòng, chẳng vòng vo giấu giếm chút nào: “Em vừa nhìn thấy bạn trai cũ của anh.”
Hà Lẫm: “……”
Tạ Nhất Tuân kéo nhẹ tay áo Hà Lẫm, nhìn anh với ánh mắt vừa tủi thân vừa đáng thương, “Em ghen đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)