Trời tối, đội thi công kết thúc công việc, tiếng máy móc ngừng hoạt động, khu vực sửa lều bạt bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Ánh đèn trắng của công trường treo cao, khu nhà hộp ở đây trông như những dãy nhà cũ nát dày đặc, gần một phần ba đã biến thành phế tích.
Trong phòng hắt lên thứ ánh sáng mờ ảo.
Bốn bức tường trống hoác, ngay cả một tờ giấy ăn cũng không có. Tạ Nhất Tuân cởi trần, cầm chiếc áo thun trắng đi về phía nhà vệ sinh ngoài ban công.
Cũng may nước trên tháp nước vẫn còn dùng được. Tạ Nhất Tuân mở vòi nước, làm ướt áo thun rồi quay lại mép giường, cẩn thận lau người cho Hà Lẫm.
Hà Lẫm gọi điện thoại cho thư ký, bảo cậu ấy mang đến hai bộ quần áo thay đổi.
Tạ Nhất Tuân cúi đầu, những sợi tóc mai ướ đẫm mồ hôi dán bết vào nhau, hỗn độn che khuất đôi mắt.
Trước kia từng nhìn thấy ảnh chụp không mặc áo của Tạ Nhất Tuân, nhưng những bức ảnh quảng cáo đã qua chỉnh sửa đó lại thiếu đi da thịt chân thật và sự sống động.
Thiếu niên sở hữu vóc dáng cân đối, cơ bắp săn chắc mảnh mai, từng đường nét đều đẹp đến mức khiến người ta muốn cắn một miếng.
Hà Lẫm cũng làm thật.
Hà Lẫm rất thích nhìn dáng vẻ eo bụng Tạ Nhất Tuân căng cứng lại khi bị cắn, từng đường gân xanh nổi lên cùng nhịp thở dồn dập.
Lúc này, trên người cậu có mấy vết cắn, vết ở ngực trái là sâu nhất, hai vết chồng lên nhau, xung quanh đều ửng đỏ.
Sau khi lau sạch sẽ cho Hà Lẫm, Tạ Nhất Tuân cầm áo thun ra ban công xả nước, bắt đầu lau đi những vết tích vương lại bên mép giường.
Hà Lẫm cúp điện thoại, buông di động xuống, khẽ nâng cằm hỏi: "Bây giờ em đang ở đâu?"
Tạ Nhất Tuân quay đầu nhìn anh: "Ở nhà một cậu học trò em quen."
"Địa chỉ."
Tạ Nhất Tuân đọc một địa chỉ.
Hà Lẫm tra bản đồ rồi gửi cho thư ký: "Anh bảo Trịnh Hồng qua lấy hành lý cho em, dọn đến nhà anh."
Tạ Nhất Tuân khựng lại, ánh mắt rũ xuống đầy e dè: "Không cần đâu, em sắp tìm được chỗ mới rồi..."
"Em vừa nói gì cơ?" Hà Lẫm nhìn cậu.
Tạ Nhất Tuân không dám nói tiếp.
"Anh vẫn đang trong kỳ nhạy cảm." Hà Lẫm nhấc chân khẽ giẫm lên eo Tạ Nhất Tuân.
Kỳ nhạy cảm thường kéo dài ba đến năm ngày mới kết thúc, trạng thái của Hà Lẫm vẫn chìm trong sự cáu gắt và cảm xúc bất ổn, đáy mắt đè nén vẻ tối tăm.
Tạ Nhất Tuân đành bỏ qua mấy vết tích trong phòng, ngồi xuống trước mặt anh: "Anh Lẫm, em xin lỗi."
Hà Lẫm dịch vòng eo, nhíu mày rũ mắt nhìn cậu.
Tạ Nhất Tuân dè dặt quan sát sắc mặt Hà Lẫm, tự kiểm điểm: "Em chuyển nhà mà không nói với anh, anh tức giận lắm đúng không?"
Nghĩ lại thì đúng là rất tức giận.
Hà Lẫm thì cũng bình thường, nhưng khóe môi vẫn cố tình mím thành một đường lãnh đạm: "Chuyển nhà thì nói với học trò, lại không nói với bạn trai."
"Em vốn định dọn xong xuôi rồi mới nói với anh..." Tạ Nhất Tuân cúi đầu, giải thích với giọng điệu thiếu tự tin.
Hà Lẫm hừ lạnh một tiếng, tiếp tục trách mắng: "Bạn trai đang trong kỳ nhạy cảm cũng mặc kệ."
Lúc nói chuyện, anh vừa mệt mỏi vì kỳ nhạy cảm vừa kéo dài đuôi giọng.
Tạ Nhất Tuân hoảng hốt đến từng sợi tóc, vội vàng lên tiếng: "Em xin lỗi."
Hà Lẫm tựa người vào đầu giường, duỗi dài đôi chân.
Ánh sáng rất nhạt, mờ ảo như lớp lụa mỏng. Tạ Nhất Tuân dịch sang bên cạnh Hà Lẫm, vòng tay ôm lấy eo anh, vùi trán vào bờ vai anh, mềm giọng nói: "Em sai rồi."
Mái tóc cọ vào cổ khiến hơi ngứa ngáy. Hà Lẫm nhìn động tác làm nũng có phần vụng về của cậu, khẽ thở dài.
Người đã đẹp lại còn biết làm nũng, Hà Lẫm hoàn toàn hết cách với cậu, bực bội gì cũng bay sạch, giơ tay ấn gáy cậu xoa nhẹ.
Thư ký đưa hai bộ quần áo tới, để ở ngoài cửa, Tạ Nhất Tuân ra ngoài lấy vào.
Thay quần áo xong, Tạ Nhất Tuân rời khỏi khu nhà lều đã ở hơn hai năm, đi theo Hà Lẫm về nhà.
Lúc đến biệt thự, Trịnh Hồng đã mang hành lý của Tạ Nhất Tuân ở nhà Trần Kiệt về từ lâu.
Nghĩ muốn chăm sóc Hà Lẫm thật tốt, Tạ Nhất Tuân bèn nhờ Trần Kiệt trông nom Ba Nhạc giúp mình mấy ngày, Trần Kiệt sảng khoái đồng ý ngay.
Hà Lẫm tinh thần uể oải, vừa về đến nhà liền lên phòng ngủ chính tầng hai để ngủ.
Tuy hành lý không nhiều lắm, nhưng sắp xếp ổn thỏa cũng mất chút thời gian. Tạ Nhất Tuân rửa mặt xong xuôi, bèn lấy gối và chăn mỏng từ phòng khách sang.
Đã lỡ mất cơ hội hỏi thăm Hà Lẫm, nhưng lại lo lắng tình trạng cơ thể anh ban đêm không thoải mái, Tạ Nhất Tuân chần chừ ngoài cửa phòng ngủ chính tầng hai một lát, rồi cẩn thận đẩy nhẹ cửa phòng.
Trong phòng bật đèn ngủ, có thể ngửi thấy mùi pheromone đã dịu lại của Hà Lẫm, không quá nồng. Tạ Nhất Tuân không phát ra nửa tiếng động, vòng qua bức bình phong đi đến mép giường Hà Lẫm.
Hà Lẫm có vẻ đã ngủ, nhịp thở hơi trầm, nhiệt độ cơ thể vẫn còn hơi cao.
Tạ Nhất Tuân ngồi phịch xuống tấm thảm cạnh giường, ôm chiếc gối trong ngực, lắng nghe hơi thở của Hà Lẫm. Lắng nghe một lúc, cậu phát hiện nhịp đập trái tim mình đang nhảy theo hơi thở của anh, tần số hoàn toàn đồng điệu.
Ánh đèn ngủ hắt lên gương mặt nghiêng trắng trẻo của Hà Lẫm, ánh mắt Tạ Nhất Tuân trở nên dịu dàng, thỏa mãn buông chiếc gối xuống rồi nằm ngủ luôn trên thảm.
Hôm sau lúc Hà Lẫm thức dậy, trong phòng không còn thứ mùi khác lạ nào nữa.
Xỏ dép lê xuống lầu, Hà Lẫm đứng trước bàn đảo bếp, rót một cốc nước lọc.
Tạ Nhất Tuân đeo tạp dề đang làm bữa sáng trong bếp, ngó đầu ra mỉm cười với anh: "Anh Lẫm buổi sáng tốt lành."
Hà Lẫm uống mấy ngụm nước: "Làm gì thế?"
"Sandwich, trứng ốp la với nước ép hoa quả." Tạ Nhất Tuân bưng khay đồ ăn đặt lên bàn.
Nhận ra Tạ Nhất Tuân đã thay sẵn quần áo ra ngoài, Hà Lẫm đặt cốc nước xuống, hỏi: "Em muốn ra ngoài à?"
Tạ Nhất Tuân vừa tháo tạp dề vừa ôn tồn nói: "Vâng, em phải ra quán bida làm việc, sáng nay với chiều đều phải đi."
Hà Lẫm khó tin nổi: "Anh đang trong kỳ nhạy cảm mà em còn muốn đi làm?"
Tạ Nhất Tuân nhẹ nhàng giải thích: "Ông chủ Hứa bảo hôm nay thiếu người, gọi em qua phụ giúp."
Chuyện quán bida hôm qua anh chưa kịp tính sổ, Tạ Nhất Tuân đoán trước thế nào cũng có chuyện này.
Thấy sắc mặt Tạ Nhất Tuân cứng đờ, Hà Lẫm nén cơn bực bội do kỳ nhạy cảm mang lại, quay đầu nhìn đi chỗ khác: "Nếu em cảm thấy anh xen vào việc của người khác, làm phiền cuộc sống của em..."
Tạ Nhất Tuân bước đến cạnh Hà Lẫm, vươn tay ôm lấy anh, cằm tựa lên vai anh nói: "Ông chủ Hứa không bắt em đi."
Nhận ra mình bị Tạ Nhất Tuân gài bẫy, Hà Lẫm nhướng mày, không biết cậu đang giở trò gì, nâng khuỷu tay huých mạnh một cái nhưng không đẩy ra nổi.
Vẫn vòng tay ôm chặt eo Hà Lẫm không buông, mơ hồ ngửi thấy mùi pheromone của anh, khóe mắt Tạ Nhất Tuân rũ xuống đầy dịu dàng, cất giọng trầm thấp hỏi: "Anh Lẫm, muốn... làm không?"
Hà Lẫm bóp cằm cậu nâng lên, nghiến nhẹ hàm răng: "Muốn."
Bữa sáng ăn lúc được lúc không, răng nanh cắn miếng trứng ốp la, rồi lại bị nghiền nát giữa môi răng hai người.
Ngoài việc cơ thể nóng rực và mệt mỏi, kỳ nhạy cảm còn mang theo sự xao động, bất an không rõ lý do, khiến Alpha sinh ra ý muốn chiếm hữu mãnh liệt đối với bạn đời, trở nên vô cùng bám người và nhạy cảm.
Nhưng điều này lại không hề xuất hiện trên người Hà Lẫm.
Bởi vì khoảng thời gian này, Tạ Nhất Tuân hầu như kè kè không rời nửa bước, bám dính lấy anh mọi lúc mọi nơi, ánh mắt như muốn dính chặt lên người anh.
Hà Lẫm thấy mệt nên cuộn mình nghỉ ngơi trên sofa, Tạ Nhất Tuân liền ngồi xuống theo, một tay ôm eo Hà Lẫm, áp mặt vào người anh.
Vì dáng người cao ráo lại thêm bờ vai rộng, tư thế này khiến phần vai sau của cậu hơi cong lên, cổ và xương bả vai nổi lên rõ rệt.
"Anh Lẫm, trước đây có nhân viên tìm kiếm ngôi sao gọi điện thoại cho em, bảo có một vai diễn trong kịch bản, em muốn đi thử sức xem sao." Tạ Nhất Tuân nhẹ nhàng xoa eo Hà Lẫm, nhắc đến chuyện trước đó vẫn chưa kịp hỏi ý kiến anh.
"Em muốn làm diễn viên à?" Hà Lẫm xoắn lọn tóc đuôi của cậu, chán chường cuộn tròn trên đầu ngón tay.
Ngành học đại học vốn không phải do Tạ Nhất Tuân tự chọn, hơn nữa cậu đã là sinh viên năm ba, Tạ Nhất Tuân suy nghĩ rất nhiều, từ hoàn cảnh hiện tại cho đến con đường tương lai.
Bởi vì chuyện công ty quảng cáo mà ngã đau một vố, lại thêm sự thiếu tự tin đối với lĩnh vực hoàn toàn xa lạ, cho nên cậu vẫn luôn cân nhắc đề nghị của người tìm kiếm ngôi sao kia.
"Vâng." Tạ Nhất Tuân không hề do dự, người trong ngực mang lại cho cậu sự kiên định để đưa ra lựa chọn, "Em thấy đối với mình mà nói, đây là cơ hội có thể thay đổi hiện trạng."
Cậu muốn trở nên tốt hơn, trở nên xứng đáng với Hà Lẫm, muốn... mãi mãi ở bên cạnh anh.
Chỉ vì thích.
Hà Lẫm muốn hút thuốc, với tay không tới bao thuốc, ánh mắt liếc qua rồi thu lại, anh vốn chẳng nghiện thuốc lá, không hút được thì thôi: "Công ty nào thế?"
"Gia Lâm Truyền Thông." Tạ Nhất Tuân mổ nhẹ lên khóe môi anh.
"Công ty này có thể nhận lời, nhưng đừng ký hợp đồng quản lý nghệ sĩ với bọn họ."
Hà Lẫm quay đầu nhìn cậu, Tạ Nhất Tuân lại mổ nhẹ lên khóe môi anh một cái. Hà Lẫm lười biếng rũ mi, khẽ nhếch cằm, trao cho Tạ Nhất Tuân một nụ hôn nhạt nhòa nhưng kéo dài rất lâu.
Sang thứ Hai, nhiệt độ cơ thể Hà Lẫm đã trở lại bình thường, lượng pheromone cũng khôi phục mức ổn định.
Chỉ có điều cơ bắp vùng eo vẫn còn hơi ê ẩm, ngồi làm việc ở văn phòng có chút miễn cưỡng, thế là Hà Lẫm nghỉ làm.
Dù không hoàn toàn yên tâm về Hà Lẫm, nhưng Tạ Nhất Tuân quả thật nên bắt đầu hành động, thế là vào chiều thứ Hai, cậu đến Gia Lâm để thử vai.
Hà Lẫm ngồi làm việc trong thư phòng, áng chừng thời gian thử vai của Tạ Nhất Tuân sắp kết thúc, bèn gọi điện cho Lâm Bỉnh Văn.
Lâm Bỉnh Văn là đạo diễn phim thương mại nổi tiếng trong giới, đồng thời là đại gia của Gia Lâm Truyền Thông.
Nhân viên tìm kiếm ngôi sao kia cũng là người được Lâm Bỉnh Văn sắp xếp từ trước.
"Gương mặt này thì không có gì để chê, hơn nữa ngộ tính cao, rất có linh khí." Lâm Bỉnh Văn xem xong tư liệu thử vai của Tạ Nhất Tuân, đưa ra đánh giá khá khách quan.
Ý trong lời nói chính là chưa có kỹ thuật diễn.
Nhưng chẳng có tân binh nào vừa bước chân vào nghề đã có sẵn kỹ thuật diễn cả, Lâm Bỉnh Văn chưa bao giờ coi trọng điểm này, cảm giác trước ống kính và ngoại hình mới là thứ khó tìm.
"Sao không ký hợp đồng quản lý với cậu ta?" Lâm Bỉnh Văn thấy chỉ hợp tác trong một vai diễn thì quá đáng tiếc, cười nói, "Anh thật sự rất muốn thu nạp cậu ta về Gia Lâm đấy."
"Gia Lâm thì đừng có mơ." Hà Lẫm xoay chuyển bộ não, trước kia anh từng quen một tiểu diễn viên, được lăng xê qua vài bộ phim nhưng cứ bình bình không nổi tiếng, đó là một nam sinh rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, cuối cùng nể mặt Hà Lẫm nên Lâm Bỉnh Văn mới ký hợp đồng đưa vào Gia Lâm.
Gia Lâm danh tiếng lớn, nam sinh ký hợp đồng ở đó có người đại diện dẫn dắt, ít nhiều gì cũng có cơ hội nhận phim ổn định.
Dù sao cũng là người cũ, ở cùng một công ty ít nhiều gì cũng vướng bận, Hà Lẫm chưa đến mức rảnh rỗi đi tìm phiền phức cho mình.
"Vì cái cậu bạch liên hoa đó à?" Nhờ năm ngoái vừa mới ký hợp đồng nên Lâm Bỉnh Văn mới nhớ nổi tên, hắn đẩy gọng kính, "Nếu là lý do này thì anh hiểu rồi, còn phiền phức tìm đến em làm gì?"
Lâm Bỉnh Văn là một tên trí thức bại loại chỉ nhìn vào lợi ích, đã sớm nhìn trúng giá trị thương mại trên người Tạ Nhất Tuân.
Hà Lẫm bật nắp hộp thuốc, khóe môi cong lên vẻ hờ hững: "Anh chuẩn bị mở phòng làm việc cá nhân cho em ấy."
Thế là cắt đứt đường kiếm tiền của tổng giám đốc Lâm, hắn đành chân thành thở dài: "Tầm nhìn của tổng giám đốc Hà đúng là độc đoán."
Tạ Nhất Tuân về đến nhà thì đã là bảy giờ tối.
Bởi vì là người ngoài ngành, lại không ký hợp đồng quản lý với công ty, ban đầu Tạ Nhất Tuân cho rằng mình không thể nào vượt qua vòng thử vai của Gia Lâm, thậm chí còn chuẩn bị sẵn tâm lý đi tìm cơ hội casting khác.
Diễn xong phần kịch bản thử vai, Tạ Nhất Tuân thấp thỏm chờ đợi hơn một tiếng đồng hồ, trợ lý đạo diễn mới truyền đạt lại ý kiến của đạo diễn, thông báo cậu đã qua vòng thử vai.
"Anh Lẫm, em nhận được vai rồi." Tạ Nhất Tuân đổi giày ở hiên cửa, giọng nói mang theo niềm vui sướng không kìm nén được.
Ngó đầu vào phòng khách không thấy Hà Lẫm đâu, Tạ Nhất Tuân đi sâu vào trong, lại gọi một tiếng: "Anh Lẫm."
Hà Lẫm bước ra từ thư phòng, liền thấy Tạ Nhất Tuân lật đật xách theo hai chiếc túi bảo vệ môi trường, nhanh như chớp chạy vào bếp rồi lại lật đật chạy ra, mở rộng hai tay ôm chầm lấy anh.
Hà Lẫm mỉm cười nhạt, nhìn chiếc túi bảo vệ môi trường cậu đặt trên bàn đảo: "Mua gì thế?"
"Em ra siêu thị mua ít đồ tươi, chuẩn bị làm một bữa thật ngon chúc mừng em nhận được vai diễn đầu tiên." Trong mắt Tạ Nhất Tuân lóe lên ánh sáng rực rỡ, buông Hà Lẫm ra rồi quay người vào bếp.
Hà Lẫm chống một tay lên hông, bật cười khẽ thở dài, cất giọng gọi theo bóng lưng cậu: "Anh đói rồi."
"Em nhanh lắm, rất nhanh thôi!" Tạ Nhất Tuân xắn tay áo lên, vô cùng tháo vát thắt tạp dề.
Bởi vì ở quê hầu như toàn bộ thời gian đều do Tạ Nhất Tuân nấu cơm, trù nghệ của cậu rất tốt, hơn nữa còn biết làm những món cay đậm đà chuẩn vị.
Bốn món ăn vừa được bưng lên bàn, Hà Lẫm mới cầm đũa gắp một miếng, đôi mắt liền sáng lên.
Tạ Nhất Tuân cười hiền hòa, múc một bát canh đưa cho anh: "Thế nào ạ?"
Khẩu vị hai người khá hợp nhau, đều thích kiểu chế biến cay tê đậm vị, Hà Lẫm vừa ăn vừa gật gù khen ngon: "Có thể cho thêm chút ớt nữa."
"Em biết mà." Tạ Nhất Tuân cố ý giảm lượng ớt đi, hàng mi rủ xuống, vươn tay khẽ kéo vạt áo Hà Lẫm, gò má ửng đỏ, "Mấy ngày nay anh ăn cay không tốt đâu..."
Hà Lẫm: "..."
Thảo nào ớt khô trong món ăn vừa bưng lên đều đã được nhặt ra hết.
Kỳ nhạy cảm của Hà Lẫm vừa mới qua, Tạ Nhất Tuân ngỡ anh đã ngủ, liền ôm gối sang phòng ngủ chính ở tầng hai.
Trong phòng không còn ngửi thấy mùi pheromone nữa, Tạ Nhất Tuân đi đến trước giường, cúi người nhìn kỹ, Hà Lẫm đang nằm thẳng nhắm mắt, lúc ngủ nét mặt vẫn lạnh lùng như mọi khi.
Giúp Hà Lẫm kéo lại chiếc chăn màu xám đậm, Tạ Nhất Tuân ngồi xuống mép giường, định nằm xuống ngủ thì nghe thấy giọng nói lười biếng trầm thấp của Hà Lẫm: "Trên giường không có đóng đinh đâu."
Tạ Nhất Tuân khựng lại, đôi mắt vẫn lặng lẽ nhìn anh.
Hà Lẫm quay đầu, dùng ánh mắt ra hiệu cho Tạ Nhất Tuân lên giường.
Tạ Nhất Tuân vẫn ngẩn người tại chỗ.
"Hửm?" Hà Lẫm xốc một góc chăn, nhướng mày giục cậu.
Chiếc giường lớn hai mét tư rộng rãi đủ chỗ cho hai người đàn ông nằm, lại đắp chung một chiếc chăn, nhịp tim Tạ Nhất Tuân đập thình thịch, cơn buồn ngủ bị tiếng đập dồn dập đánh bay sạch.
Mượn ánh đèn ngủ ngắm nhìn đường nét gương mặt Hà Lẫm, Tạ Nhất Tuân được đằng lân đằng đát nhích người lên, luồn tay qua ngực Hà Lẫm, ôm lấy anh.
Thực ra Hà Lẫm rất buồn ngủ, hé mi nhìn thấy vẻ căng thẳng của Tạ Nhất Tuân, anh khẽ thở dài, xoay người nằm nghiêng lại ôm lấy cậu.
Vai và lưng Tạ Nhất Tuân cứng đờ.
Nhịp tim tăng tốc mất kiểm soát đã phơi bày tình cảm thầm kín mà cậu chỉ dám giấu kín trong đáy lòng ra ánh sáng.
Tạ Nhất Tuân định dịch người ra liền bị cánh tay Hà Lẫm siết chặt lại, Hà Lẫm lắng nghe nhịp tim đập dồn dập của cậu, cất giọng hỏi thẳng: "Em bắt đầu nhìn anh mà tim đập nhanh như vậy từ khi nào thế?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
