Căn lều sửa sang lại khu này vốn đã được lên kế hoạch từ mấy năm trước, chủ nhà cho hắn thuê là hành vi vi phạm quy định, cũng từng nói với hắn có thể bị tháo dỡ bất cứ lúc nào.
Nhưng tiền đặt cọc thấp, giá thuê rẻ, đối với Tạ Nhất Tuân ở thời điểm đó mà nói, là nơi tốt nhất có thể tìm được.
Chủ nhà cố ý đến đây nhắc nhở hắn dọn đi đã là có lòng tốt, Tạ Nhất Tuân đứng dậy nói lời cảm ơn.
Trong phòng không bật đèn, Tạ Nhất Tuân chẳng thể làm gì được lúc này. Dù đã muộn nhưng cậu không sao ngủ được, đành ngồi bệt xuống sân thượng.
Xung quanh khu vực cúp điện tối om, ngay cả gió đêm cũng chìm vào tĩnh lặng.
Tạ Nhất Tuân cúi đầu, khẽ chạm lên mu bàn tay phải, chỗ đó là miếng băng cá nhân Hà Lẫm dán cho cậu.
Cho dù cậu đã cố gắng tránh dính nước, nhưng keo dán cũng đã bong ra, lỏng lẻo như sắp rơi đến nơi.
Tạ Nhất Tuân tựa lưng vào bức tường thấp, cả người chìm trong cảm giác nặng nề, hỗn loạn và chán nản.
Chỉ ngủ chưa đầy bốn tiếng, khi trời vừa hửng sáng, Tạ Nhất Tuân mở mắt, đưa tay gãi cằm Ba Nhạc, xốc lại tinh thần đối mặt với vấn đề trước mắt.
Miếng băng cá nhân trên mu bàn tay đã bong hẳn ra, Tạ Nhất Tuân cất nó vào một chiếc hộp nhỏ đựng đồ linh tinh.
Mở ứng dụng tìm kiếm nhà trọ trên điện thoại, số tiền tiết kiệm của cậu rất hạn hẹp, lại thêm việc dắt theo Ba Nhạc, muốn tìm một chỗ ở phù hợp trong ba ngày là chuyện bất khả thi.
Tạ Nhất Tuân đành phải tính chuyện tìm một chỗ tạm trú trước, rồi sẽ nhanh chóng tìm nhà mới sau.
Ban ngày, Tạ Nhất Tuân tranh thủ thời gian thu dọn hành lý, phần lớn gửi tạm ở kho của câu lạc bộ bida, còn ban đêm thì sang ở nhờ nhà một cậu hậu bối cùng chuyên ngành.
"Trần Kiệt, cảm ơn em đã giúp đỡ, mấy ngày nay làm phiền em rồi." Tạ Nhất Tuân mang theo cơm chiều đến cho Trần Kiệt, đặt ít hành lý ít ỏi vào góc phòng.
Trần Kiệt là một hậu bối rất thích chụp ảnh, để tích lũy tác phẩm cho danh mục đầu tư, cậu nhóc từng nhờ Tạ Nhất Tuân làm mẫu ảnh cho mình.
Lúc ấy Tạ Nhất Tuân đang nhận nuôi Ba Nhạc, không nỡ từ chối nhiệt tình của hậu bối, nhưng vì vướng hợp đồng nên cậu hỏi Trần Kiệt có muốn chụp Ba Nhạc luôn không.
Ba Nhạc sở hữu đôi mắt trong veo như được chữa lành, tính tình lại ngoan ngoãn, Trần Kiệt vui mừng chụp được một bộ ảnh chó Golden tuyệt đẹp, nhờ cơ hội này mà trở thành một blogger chuyên chụp ảnh thú cưng.
Thế nên khi Tạ Nhất Tuân đưa Ba Nhạc đến ở nhờ vài ngày, Trần Kiệt mừng đến phát cuồng, vừa ăn cơm lấy khí thế vừa nói: "Học trưởng đừng khách khí thế chứ!"
"Ba Nhạc đúng là một thiên sứ mà, em mới mua cái ống kính mới, vậy mà chỉ có Ba Nhạc là chịu nằm im re chờ em căn chỉnh suốt nửa buổi đấy." Trần Kiệt ăn nửa cái đùi gà rồi nhường nửa còn lại cho Ba Nhạc, "Học trưởng tìm nhà đừng có vấp phải mấy cái bẫy tiền cọc hay mấy thứ lừa đảo đấy nhé."
"Ừ, cảm ơn em." Tạ Nhất Tuân đáp, cúi xuống xoa đầu Ba Nhạc.
Thời gian vốn đã chẳng bao giờ đủ dùng, giờ lại thêm chuyện tìm nhà, Tạ Nhất Tuân càng thêm đầu bù tóc rối.
Hà Lẫm từng gọi điện cho Tạ Nhất Tuân vào thứ Tư, hỏi tối nay có rảnh sang nhà anh không, Tạ Nhất Tuân ậm ừ một hồi rồi viện cớ ca làm ở câu lạc bộ kết thúc quá muộn.
Trong mắt Hà Lẫm, Tạ Nhất Tuân thực sự rất dễ nắm bắt, mọi cảm xúc và tâm tư đều viết cả lên mặt.
Trước kia mỗi lần Hà Lẫm tìm, dù có bận bất cứ việc gì, Tạ Nhất Tuân cũng sẽ tìm cách sắp xếp để đến gặp anh cho bằng được.
Hà Lẫm vốn không để tâm lắm.
Cho đến tận thứ Sáu, Tạ Nhất Tuân thậm chí còn không chủ động liên lạc với anh, Hà Lẫm gần như chắc chắn rằng cậu đang giấu mình chuyện gì đó, và còn đang cố trốn tránh anh.
Từ sáng, tâm trạng Hà Lẫm đã không tốt nên không đến công ty, anh gọi điện cho ông chủ Hứa: "Cậu tìm lý do gì đi, chiều nay câu lạc bộ cho nghỉ."
Quản lý Hứa không hiểu đầu đuôi ra sao nhưng hiệu suất chấp hành cực cao, lập tức nhắn vào nhóm công việc nói rằng trần nhà bị sập, cho nghỉ một ngày.
Tài xế lái xe đưa Hà Lẫm thẳng đến chỗ ở của Tạ Nhất Tuân vào đúng khung giờ mà chiều nay cậu có ca làm.
Dọc đường đi, Hà Lẫm rũ đôi mắt tối sầm, tay nghịch một chiếc vòng ức chế bằng bạc.
Vòng ức chế ôm sát cằm, lóe lên thứ ánh sáng kim loại lạnh lẽo, sắc nét.
Xe chỉ có thể đỗ ở ngã tư.
Dù cấp S có khả năng tự chủ hoàn toàn, nhưng ý thức được việc một Alpha ra ngoài trong kỳ nhạy cảm, lúc xuống xe, Hà Lẫm hơi cúi đầu, đeo chiếc vòng bạc lên.
Những căn nhà cũ xung quanh vắng vẻ hơn lần trước cậu tới, không khí nồng nặc mùi bụi bẩn, ngõ nhỏ không có ai dọn dẹp nên rác chất đống cản trở cả lối đi.
Do kỳ nhạy cảm đang đến gần, tư duy của Hà Lẫm trở nên chậm chạp, anh cứ thế đi thẳng đến tòa nhà ba tầng kia mà không nhận thức rõ ràng về môi trường xung quanh.
Leo cầu thang lên sân thượng, Hà Lẫm dừng lại trước căn phòng trọ gác mái mà Tạ Nhất Tuân từng ở.
Cửa khép hờ không khóa, Hà Lẫm thậm chí không cần đẩy cửa, chỉ nhìn qua khung cửa sổ là thấy ngay căn phòng trọ rộng bằng bàn tay nay đã trống trơn.
Chỉ còn lại một chiếc tủ quần áo trống hoác và một chiếc giường ván gỗ bị bỏ lại vì không thể mang đi.
Dấu vết sinh sống trước đó đã bị thu dọn sạch sẽ đến mức không còn gì.
Sự bứt rứt khó chịu vốn đã chực chờ bỗng chốc bùng nổ, Hà Lẫm không bước vào mà quay người tựa lưng vào khung cửa, gọi điện cho Tạ Nhất Tuân.
Chỉ đổ chuông đúng năm giây, Tạ Nhất Tuân đã bắt máy.
"Em đang ở đâu?" Hà Lẫm hỏi.
Chiều nay câu lạc bộ đột ngột nghỉ làm, Tạ Nhất Tuân vội vàng liên hệ môi giới để đi xem nhà.
Hà Lẫm khép hờ đôi mắt, cắt ngang lời cậu: "Tạ Nhất Tuân, anh đang ở cửa nhà em, em nghĩ cho kỹ rồi hãy nói."
Tạ Nhất Tuân sững sờ như cạn kiệt nguồn điện, đến một câu cũng không thốt nổi.
Hà Lẫm ủ rũ rũ mi mắt, cúp điện thoại.
Mười lăm phút sau, Tạ Nhất Tuân cắm cổ chạy về, lúc leo lên bậc thang còn hụt chân suýt ngã nhào.
Nắng chiều chiếu thẳng xuống sân thượng, một bóng dáng cao ráo mặc âu phục đang đứng dưới hiên cửa, Tạ Nhất Tuân thở dốc dồn dập, bước nhanh về phía Hà Lẫm.
Đến khi nhìn rõ chiếc vòng ức chế trên cằm Hà Lẫm, nhịp thở của Tạ Nhất Tuân bỗng chốc rối loạn, sững sờ khựng lại cách đó vài bước chân.
Hà Lẫm nhìn cậu bằng ánh mắt tối sầm: "Lại đây."
Tạ Nhất Tuân hoàn hồn sau khung cảnh quá đỗi đường đột này, bước lên đứng trước mặt Hà Lẫm.
Khoảng cách bỗng thu hẹp lại, Hà Lẫm cúi đầu, áp thẳng chiếc vòng ức chế vào cổ Tạ Nhất Tuân: "Kỳ nhạy cảm của anh tới rồi."
Cảm giác lạnh lẽo của kim loại khiến hầu kết Tạ Nhất Tuân khẽ động đậy.
Hà Lẫm trông rất bình tĩnh, thậm chí còn chẳng thả tin tức tố ra, nhưng Tạ Nhất Tuân có thể cảm nhận được thân nhiệt có phần cao hơn ngày thường của anh, cùng với sự mệt mỏi hiện rõ trong giọng nói.
Tạ Nhất Tuân giơ tay ôm lấy anh.
Kỳ nhạy cảm của Alpha vốn ít hơn kỳ động dục của Omega rất nhiều, ngay cả một Alpha kém cỏi như Tạ Nhất Tuân, một năm cũng chưa đến ba lần.
Kỳ nhạy cảm của Hà Lẫm lại càng hiếm hoi hơn, khi ấy anh hoàn toàn có thể giữ lý trí để kiểm soát hành vi của mình.
Những lần tiếp xúc với kỳ nhạy cảm — bao gồm cả của chính cậu — Tạ Nhất Tuân đều vượt qua bằng cách dùng thuốc ức chế.
Hà Lẫm lại không có đối tượng là Omega, thế nên Tạ Nhất Tuân ngẫm nghĩ rồi hạ giọng hỏi: "Anh có mang thuốc ức chế không?"
Ý trong đầu Tạ Nhất Tuân là nếu không có thì cậu có thể gọi đồ giao tận nơi hoặc chạy đi mua ngay lập tức.
Cằm Hà Lẫm cọ vào bên gáy Tạ Nhất Tuân rồi dịch ra sau, đó là hành động bản năng trong kỳ nhạy cảm nhằm ngửi tuyến thể.
Nhưng một Alpha đang trong kỳ nhạy cảm sẽ không thích ngửi thấy tin tức tố của một Alpha khác.
Tạ Nhất Tuân cố gắng điều hòa nhịp thở, lấy miếng dán ức chế mang theo bên người, nhanh chóng dán lên sau gáy mình.
Không ngửi thấy mùi hương, Hà Lẫm khẽ nhíu mày, lùi ra sau, thò tay vào túi quần tây.
Ngay lúc Tạ Nhất Tuân nghĩ rằng anh đang lấy thuốc ức chế, Hà Lẫm lại rút ra một hộp bao cao su ném thẳng vào tay cậu.
Hà Lẫm nhìn cậu, giọng khàn đặc như phát ra từ cổ họng: "Anh có bạn trai thì tại sao phải dựa vào thuốc ức chế để qua kỳ nhạy cảm?"
Tạ Nhất Tuân mất vài giây mới hiểu hết ý trong câu nói của Hà Lẫm, đôi mắt nâu trà khẽ chuyển xuống dưới, hàng mi khẽ chớp: "Giữa Alpha với Alpha thì phải làm thế nào..."
Môn giáo dục giới tính chưa từng dạy chuyện này.
Hà Lẫm rũ mắt im lặng, rõ ràng là không đủ kiên nhẫn để dạy cậu phải làm thế nào vào lúc này.
Bật video phổ biến kiến thức trên điện thoại lên, Hà Lẫm đưa tới trước mặt cậu, đều đều lên tiếng: "Học đi."
Đẩy ngược cánh cửa phía sau ra, Hà Lẫm sải bước đi vào phòng.
Căn phòng trọ vừa mới dọn xong rất sạch sẽ, nhưng chiếc giường gỗ nguyên bản chỉ còn lại phần khung trống trơn, đến cả đệm cũng không có.
Dù biết khu này đã bị giải tỏa, Tạ Nhất Tuân vẫn cẩn thận khóa trái cửa phòng, đứng tựa vào tường cúi đầu xem điện thoại.
Video phổ biến kiến thức chỉ dài vài phút, Tạ Nhất Tuân tập trung cao độ, đọc kỹ từng chữ một.
Sự bứt rứt trong kỳ nhạy cảm khiến tâm trạng vô cùng đè nén, Hà Lẫm không muốn Tạ Nhất Tuân đứng cách mình xa như vậy, bất mãn liếc mắt nhìn cậu: "Sao lại đứng xa thế?"
Căn phòng trọ vốn dĩ rất nhỏ, Tạ Nhất Tuân cất điện thoại đi, bước lại gần.
Hà Lẫm ngồi bên mép giường, trên người mặc áo sơ mi đen và quần tây đen, chiếc giường gỗ khá thấp, đôi chân mang giày da giẫm lên mặt đất còn phải duỗi về phía trước, càng tôn lên đôi chân thon dài.
Tạ Nhất Tuân quỳ một gối xuống đất, ngồi xổm trước người Hà Lẫm, cậu giơ hai tay vòng ra sau gáy anh, định tháo chiếc vòng ức chế xuống.
Kiểu dáng của chiếc vòng này Tạ Nhất Tuân chưa từng thấy bao giờ, cậu khựng lại một nhịp, ngẩng đầu áp sát hơn chút nữa.
Vừa chạm đến vị trí khóa cài, Hà Lẫm đã thiếu kiên nhẫn giơ tay luồn vào mái tóc sau gáy Tạ Nhất Tuân tóm lấy một nắm, mang theo chút lực đạo ngang tàng, hơi cúi người áp sát gò má Tạ Nhất Tuân.
Vòng ức chế bằng kim loại cọ vào xương cằm, Tạ Nhất Tuân bị ép phải ngửa cổ lên, môi Hà Lẫm áp sát, khẽ tách môi cậu để hôn.
Đầu ngón tay Tạ Nhất Tuân run rẩy, thử mấy lần mới mở được khóa cài của chiếc vòng. Khi cậu vừa túm lấy nó, Hà Lẫm đã ấn gáy cậu xuống, đưa lưỡi luồn vào sâu bên trong, từ nụ hôn chuyển thành gặm cắn.
Tin tức tố của Hà Lẫm ngập tràn trong chớp mắt.
Mùi máu tanh thoang thoảng bên môi, cơ thể Tạ Nhất Tuân run lên bần bật, nhịp thở trở nên dồn dập dưới sự áp chế cường đại của Alpha, tuyến thể sau gáy nóng bừng cùng cảm giác khó chịu dâng trào.
Nhưng hình như sau khi trút giận bằng những cái cặm hôn, Hà Lẫm đã bình tĩnh hơn đôi chút, lực ấn sau gáy cậu cũng lỏng ra.
Thế nên cậu hạ đầu gối xuống, quỳ giữa hai chân Hà Lẫm, đưa tay cởi thắt lưng của anh rồi cúi đầu.
Hà Lẫm nhấc chân gác lên đùi cậu, nhích dần lên trên.
Nhịp tim và hơi thở hỗn loạn đến mức chẳng còn chung một tần suất, khuôn mặt Tạ Nhất Tuân từ má đỏ bừng lan đến tận vành tai, đôi tay siết chặt vạt áo bên eo Hà Lẫm run lẩy bẩy.
Ánh nắng rực chiếu qua ô cửa sổ hướng tây.
Chiếc giường gỗ cũ kỹ quá đỗi mỏng manh, Tạ Nhất Tuân mơ hồ nhận ra, không chỉ chiếc giường dưới thân đang rung chuyển, mà cả bức tường, tủ quần áo, toàn bộ căn phòng đều đang chấn động dữ dội.
Lớp vữa tường bong tróc rơi lả tả xuống, mái tôn cách nhiệt phát ra tiếng leng keng, chấn động từ mặt đất truyền lên khiến căn nhà trệt tự xây ba tầng tròng trành.
Khu vực lều sửa, máy xúc của đội thi công phá dỡ đang hoạt động ngay đối diện tòa nhà cũ, gàu thép đập mạnh vào bức tường khiến nó ầm ầm sụp đổ, cuốn theo từng đám bụi mù mịt.
Tiếng cọc khoan nhồi đập xuống đất vang lên liên hồi bên tai.
Dẫu nghe tiếng máy móc thì cách tòa nhà của họ vẫn còn mấy con hẻm, tính theo tiến độ tháo dỡ hôm nay thì chưa thể dập đến đây.
Nhưng Tạ Nhất Tuân vẫn cứng người, chống tay lên ván giường định đứng dậy.
Hà Lẫm mang đôi chân bọc tất đen vòng qua eo cậu, đột ngột kẹp chặt lại, giọng khàn đặc mang theo sự độc đoán không cho phép từ chối: "Tiếp tục."
"Hôm nay có sập cả cái nhà này xuống, em cũng đừng hòng rút ra."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)