Ba Nhạc về nhà được một thời gian, ngược lại Hà Lẫm là người hay dẫn nó ra ngoài đi dạo hơn.
Vì vừa mới xong một dự án lớn, Hà Lẫm thời gian này rất rảnh rỗi, trời chưa tối hẳn đã về nhà dắt chó.
Khu biệt thự rộng rãi thoáng đãng, Hà Lẫm cầm dây dắt chó, thong thả tản bộ dọc theo đường cây xanh. Ba Nhạc tính tình hiền lành, bước đi rất hợp nhịp với Hà Lẫm, chưa bao giờ chạy nhảy lung tung làm căng dây.
Đến bãi cỏ, Hà Lẫm ngồi lên ghế đá, buông dây dắt chó ra để Ba Nhạc thoải mái chạy nhảy một lúc.
Hoàng hôn ngày nắng là lúc thích hợp nhất để thả lỏng và tận hưởng.
Ba Nhạc chạy một vòng rồi quay lại bên chân Hà Lẫm, nhả ra một đóa bông gòn đỏ rực.
Hà Lẫm cúi đầu nhìn, Ba Nhạc chớp đôi mắt đen láy, vui vẻ nghiêng đầu sang hai bên, đôi tai cụp xuống lắc qua lắc lại.
Trước cửa tiểu viện, Tạ Nhất Tuân đứng đợi ở góc sân, vẫn chưa bước vào trong nhà.
"Sao chưa vào thế?" Hà Lẫm mặc đồ ở nhà, bước đến trước mặt anh, tiện tay thu dây dắt chó lại.
"Anh không có nhà." Tạ Nhất Tuân cầm kịch bản trong tay, nhìn đóa hoa trên đầu Ba Nhạc, rũ mắt mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lại mang theo nét suy sút khó giấu.
Hà Lẫm biết hôm nay Tạ Nhất Tuân đi đọc kịch bản, bèn hỏi: "Không thuận lợi à?"
Lâm Bỉnh Văn vừa bảo với anh là đã giữ Tạ Nhất Tuân lại để kèm riêng, hơn nữa ngộ tính của cậu rất cao, có thể theo kịp tiến độ của đoàn phim.
Đèn trong sân sáng lên, rọi lên gương mặt có phần ảm đạm của Tạ Nhất Tuân. Cậu đắn đo một lúc rồi mới chậm rãi cất lời, giọng nhỏ nhẹ: "Anh Lẫm, nhân vật này ban đầu vốn đã định cho diễn viên khác rồi, phải không?"
"Đúng vậy." Biểu cảm của Hà Lẫm không hề thay đổi, chẳng thấy đó là vấn đề gì lớn: "Sau khi em thử vai, đạo diễn Lâm thấy em hợp với nhân vật hơn nên mới đổi."
Nhưng nếu không phải vì Hà Lẫm là nhà đầu tư, đạo diễn đời nào thèm cho Tạ Nhất Tuân thêm một cơ hội thử vai.
"Là vì em muốn đi thử vai, nên họ mới đổi người đó." Tạ Nhất Tuân lại bắt đầu suy nghĩ quẩn quanh, "Điều này không công bằng."
Nghe xong mấy câu thật thà này của cậu, Hà Lẫm suýt bật cười: "Cái giới này từ bao giờ mà đi nói chuyện trước sau với em thế?"
Tạ Nhất Tuân giằng co trong lòng, "Người ta đã vất vả lắm mới giành được vai diễn này."
"Sao tôi phải nhường cho người khác?" Hà Lẫm thấy vô cùng khó hiểu, "Em là người của tôi, kịch bản tôi đầu tư thì đương nhiên để em diễn."
Vì là lần đầu tiên Tạ Nhất Tuân tiếp xúc với diễn xuất, Hà Lẫm còn cẩn thận kiểm duyệt lại kịch bản, chọn cho cậu một bộ phim thanh xuân vườn trường.
Hơn nữa, logic của phim thương mại từ trước đến nay chỉ xét xem phim có kiếm ra tiền hay không. Lâm Bỉnh Văn làm đạo diễn, việc chọn diễn viên hoàn toàn quyết định bởi việc có thể quay tốt bộ phim đó hay không.
Vẻ mặt Hà Lẫm vô cùng tự nhiên, bình thản nói tiếp: "Em đã muốn đi theo con đường diễn viên này thì phải nghe lời tôi. Em cứ dành thời gian cho kịch bản, lớp diễn xuất cần học thì cứ học, diễn cho thật tốt nhân vật đi. Sau này em muốn đóng kịch bản nào, tôi cũng đầu tư cho em được."
Đầu óc Tạ Nhất Tuân hơi rối bời. Cậu không muốn làm Hà Lẫm khó chịu, nhưng lại cảm thấy mọi chuyện không nên là như vậy: "Lúc trước em không biết nhân vật đã được ấn định từ trước, nếu biết thì em..."
Nhận ra mình lỡ lời, Tạ Nhất Tuân liền khựng lại.
"Vậy là em định bỏ vai này à?" Cơn giận của Hà Lẫm bùng lên, ánh mắt bỗng chốc tối sầm, giọng điệu lạnh đi: "Em tưởng là tôi giấu em đấy à?"
Tạ Nhất Tuân siết chặt cuốn kịch bản trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch, "... Không phải."
"Bây giờ em vì một người chỉ biết cái tên mà đứng đây đôi co với tôi, nghĩ rằng tôi không tuân thủ quy tắc, cướp vai của người khác nhét vào tay em à?"
Ngọn lửa giận cháy bừng trong ánh mắt Hà Lẫm, giọng điệu lạnh lùng dọa Ba Nhạc sợ hãi. Chú chó lo lắng quay vòng vòng giữa hai người chủ, rồi sà đến sát cổ chân Hà Lẫm, thấp giọng cọ cọ làm nũng.
"Em không có nghĩ vậy." Trong mắt Tạ Nhất Tuân hiện rõ vẻ hoảng loạn, cậu giơ tay định kéo vạt áo Hà Lẫm nhưng bị hất phăng ra không chút nương tay.
Khóe môi Hà Lẫm mím chặt, ánh mắt nhìn cậu thoáng qua vẻ ghét bỏ và thiếu kiên nhẫn.
Lồng ngực bỗng chốc nặng trĩu, đầu ngón tay Tạ Nhất Tuân cuộn lại, vô thức rụt về, "Em chỉ cảm thấy, yêu đương không phải như thế này."
Hà Lẫm khựng lại khó hiểu, nhíu mày cau có một lúc lâu mà cơn giận chẳng biết trút đi đâu: "Em cảm thấy chúng ta đang yêu đương à?"
Đuôi mắt Tạ Nhất Tuân khẽ run, cậu mím môi gật đầu, giọng nhỏ nhưng vô cùng nghiêm túc: "Vâng."
"Anh Lẫm, em không hề có ý nói xấu anh với người khác, em biết anh đối với em rất tốt, chỉ là nhất thời em hơi rối trí thôi." Tạ Nhất Tuân bất giác cúi đầu, cụp mi rũ mắt cất lời xin lỗi, "Em xin lỗi."
Hà Lẫm vẫn tức, lồng ngực bức bối khó chịu, đến cả tiếng kêu đáng thương của Ba Nhạc cũng mặc kệ, dứt khoát quay người bước thẳng vào nhà.
Bỏ lại một người một chó ngẩn ngơ ngoài sân.
Trong phòng tắm phòng ngủ chính, Hà Lẫm duỗi thẳng chân, ngâm mình trong bồn tắm lớn.
Ngửa cổ ra sau, Hà Lẫm nhắm nghiền mắt, trong đầu toàn là mấy chuyện phiền phức của Tạ Nhất Tuân.
Ngay từ đầu, anh bảo Lâm Bỉnh Văn sắp xếp người đi liên hệ Tạ Nhất Tuân chỉ vì thấy cậu bị thương mà vẫn chạy đi giao hộp cơm. Sau khi bị Tạ Nhất Tuân từ chối, anh đã vứt chuyện này ra sau đầu rồi.
Mãi đến sau này Tạ Nhất Tuân tự mình đề nghị muốn thử vai, Hà Lẫm thấy đó là công ty của Lâm Bỉnh Văn nên mới tiện tay chọn một kịch bản phù hợp với tân binh cho cậu.
Loại điện ảnh kinh phí thấp này đối với anh mà nói chẳng đáng là bao.
Dù nhìn theo cách nào đi nữa, mối quan hệ giữa bọn họ bắt đầu từ sự trao đổi nhu cầu. Tạ Nhất Tuân muốn làm diễn viên, chẳng lẽ anh lại bắt cậu phải bỏ qua nguồn lực sẵn có trong tay mình để đi chen chúc chịu khổ ở tầng đáy xã hội hay sao.
Đúng là cái đồ không biết tốt xấu.
Hơi nước mịt mờ, Hà Lẫm gác tay lên thành bồn tắm, nhịp thở đều đặn và lười biếng.
Yêu đương.
Đã bao lâu rồi anh không nghe thấy từ này.
Mỗi người ở bên cạnh anh đều mang theo những mục đích muôn hình muôn vẻ.
Đèn trong sân sáng không đủ độ, nhưng ban nãy Hà Lẫm vẫn thấy rõ khi Tạ Nhất Tuân gật đầu, vành tai cậu đỏ bừng dưới ánh đèn.
Chà xát đầu ngón tay, Hà Lẫm gác một chân lên thành bồn, nghe thấy tiếng động nhỏ bên tai liền nghiêng đầu hé mắt.
Tạ Nhất Tuân đi chân trần, tay cầm một chiếc khăn lông, nửa quỳ nửa ngồi bên cạnh bồn tắm.
Cậu mặc chiếc áo thun khoét cổ sâu, thiết kế hở phần eo da thịt lấp ló, thò tay lên thành bồn cẩn thận hỏi: "Anh Lẫm, anh có muốn em kỳ lưng giúp không?"
Cái tên này học được mấy thói nịnh nọt này từ đâu thế?
Hà Lẫm cau mày, cơn giận lại trào lên đỉnh đầu: "Ra ngoài."
Hơi thở Tạ Nhất Tuân nghẹn lại, cậu mấp máy môi như muốn nói gì đó, nhưng Hà Lẫm đã tiện tay vốc một ly thủy gian hất thẳng lên mặt cậu.
Khoảng cách quá gần, Tạ Nhất Tuân sững sờ như vừa bị tát một cú đau điếng, lồng ngực thắt lại.
Tóc và hàng mi đẫm nước, toàn bộ khuôn mặt Tạ Nhất Tuân ướt sũng, ngước nhìn Hà Lẫm với vẻ chật vật và vô thố.
Sắc mặt Hà Lẫm lạnh như băng, thậm chí đến một chữ cũng lười mở miệng.
Hàng mi Tạ Nhất Tuân run rẩy, cậu mím môi đứng dậy, thẫn thờ bước ra khỏi phòng tắm.
Cục tức trong lòng Hà Lẫm mãi vẫn chưa nguôi, cho đến tận một tuần sau khi phim bấm máy.
Lễ khai máy diễn ra ở An Thành, lịch trình quay rất ngắn, chỉ vỏn vẹn một tháng. Trong đó có mấy cảnh phải đi quay ở nơi khác, tính ra mất khoảng một tuần ở ngoại tỉnh, thời gian còn lại đều ở An Thành.
Tạ Nhất Tuân không đợi được lúc Hà Lẫm thức dậy. Sáng sớm, cậu đã chuẩn bị sẵn bữa sáng và để lại một tờ giấy note trên bàn.
Ngày khai máy bộ phim đầu tay, cậu rất hy vọng Hà Lẫm có thể đến.
Hà Lẫm dẫu sao vẫn giận, nhưng chuyện phỏng vấn người đại diện hay dựng ê-kíp cho Tạ Nhất Tuân thì chẳng thiếu thứ gì. Anh biết hôm nay phim khai máy, nhưng anh muốn đi gặp người đại diện trước đã.
Các diễn viên trong đoàn phim đã có mặt đầy đủ, đang ngồi trong phòng hóa trang để làm tạo hình. Tạ Nhất Tuân cúi đầu ngẩn ngơ nhìn điện thoại, không có cuộc gọi nào từ Hà Lẫm, cũng chẳng có tin nhắn.
Sao Tạ Nhất Tuân lại không muốn có vai diễn này cơ chứ, đối với cậu mà nói, nếu không có Hà Lẫm, cậu chẳng biết mình phải lủi thủi quay cuồng dưới đáy xã hội bao lâu nữa, có khi cả đời cũng chẳng chạm tới được ngưỡng cửa của nghề diễn viên.
Thợ trang điểm cầm bông phấn trên tay, thấy cậu cứ cúi đầu thẫn thờ liền nhắc nhở: "Thầy ơi, phiền cậu ngẩng đầu lên một chút."
"Xin lỗi." Tạ Nhất Tuân sực tỉnh, ngẩng đầu hơi quá đà khiến trán va thẳng vào bông phấn trong tay thợ trang điểm.
Phấn phủ dính trên bông bay thẳng vào mắt cậu.
Trước mắt Tạ Nhất Tuân mờ mịt, phản ứng kích thích khiến nước mắt trào ra.
"Xin lỗi xin lỗi." Thợ trang điểm liên tục xin lỗi, hoảng hốt với lấy khăn giấy đưa cho cậu, "Không sao chứ?"
Phấn bay vào mắt không dễ gì lấy ra ngay được, chỉ đành đợi một lúc cho đỡ hơn. Tạ Nhất Tuân lau nước mắt, trấn an thợ trang điểm: "Không sao đâu, tại tôi thẫn thờ thôi, ngại quá nhé."
Hốc mắt Tạ Nhất Tuân đỏ hoe, bên trong mắt đau rát khó chịu, mỗi lần chớp mắt đều buốt nhức, thế này thì không cách nào tiếp tục trang điểm được nữa.
"Tôi ra nhà vệ sinh chút." Tạ Nhất Tuân đứng dậy đi ra ngoài, định ra nhà vệ sinh vốc nước rửa xem có khá hơn không.
Tầm nhìn bị ảnh hưởng, Tạ Nhất Tuân vừa vịnh tường hành lang vừa lần mò đi về phía nhà vệ sinh.
Vừa đến cửa, bả vai đã bị người từ phía sau đè mạnh lại. Tạ Nhất Tuân quay đầu, chớp chớp đôi mắt mờ mịt, hai giọt nước mắt lớn từ khóe mi trào ra.
Trong mắt cậu toàn tơ máu, hàng mi ướt đẫm, đôi mi trên dưới đỏ lựng.
Nhìn thấy bộ dáng này của cậu, sắc mặt Hà Lẫm lập tức trầm xuống: "Ai bắt nạt em?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



