Cảnh tượng chật vật của Thanh Khả Tâm hoàn toàn lọt vào mắt Tần Châu.
Cô không nhịn được bật cười.
Cảm thấy hơi thất lễ, Tần Châu khẽ kìm nén ý cười, nhưng khóe môi vẫn cong lên không sao ép xuống được.
Nghe thấy tiếng bước chân vội vã lên lầu, ánh mắt cô hơi tối lại.
Liếc nhìn vẻ mặt kinh hãi của Thanh Khả Tâm, Tần Châu bước qua người cô ta, đi về phía phòng mình.
Tiếng hét của Thanh Khả Tâm rất lớn, người ở dưới lầu chắc chắn đã nghe thấy.
Nghe tiếng bước chân vội vã lên lầu, chắc chắn ngoài Thanh Nhàn ra sẽ không có ai khác.
Tần Châu ở bên ngoài cả ngày, người đổ mồ hôi cảm thấy hơi khó chịu, cô chỉ muốn nhanh chóng tắm rửa cho thoải mái, lười quan tâm đến hai mẹ con này.
Vải thưa không che được mắt thánh, đã đến lúc mấy người tự gánh nghiệp mà mấy người tạo ra rồi.
Thanh Khả Tâm bị sát khí quấn thân, Thanh Nhàn cũng không thể tránh khỏi nghiệp chướng.
Mẹ con họ làm nhiều điều ác, cuối cùng sẽ gặp báo ứng.
Cô cứ chờ xem.
Xem họ từng bước tự tìm đường chết.
Việc trừ khử hai mẹ con họ đối với cô còn dễ dàng hơn cả giẫm chết con kiến.
Nhưng cô lại cố chấp, muốn tận mắt chứng kiến họ từng bước đi đến hủy diệt.
Tần Châu về phòng, khóa trái cửa rồi bước thẳng về phía phòng tắm. Theo từng bước chân của cô, quần áo trên người lần lượt rơi xuống tấm thảm trải sàn, lả tả, rải rác.
Càng đến gần cửa phòng tắm, những mảnh vải rơi vãi càng nhỏ bé, đáng thương.
…
Nửa tiếng sau.
Tần Châu thay một bộ đồ ở nhà thoải mái đi xuống lầu.
Tóc cô sấy khô được một nửa, phần tóc còn ướt chạm vào bộ đồ ở nhà để lại những vệt nước mờ nhạt.
Tần Mị vẫn luôn ngồi đợi ở phòng khách, thấy cô ra ngoài với bộ dạng này, khẽ cau mày.
Anh bảo người giúp việc lấy khăn tắm, rồi đứng dậy đi về phía Tần Châu.
“Sao tóc chưa khô đã xuống rồi?”
Tần Châu đưa tay cuốn lọn tóc trước vai, nhẹ nhàng quấn quanh đầu ngón tay.
Giọng cô lười biếng: “Lười sấy, em đói rồi.”
Sấy tóc?
Ở Tây Thành, cô hầu như rất ít khi sấy tóc, đa phần đều để tóc khô tự nhiên, thói quen sinh hoạt rất tùy tiện.
Đến nhà họ Tần, ngược lại trở nên cầu kỳ hơn.
Ăn uống, đi lại, mặc đồ tuy không thể nói là những thứ hàng đầu, nhưng cũng là những thứ tốt nhất mà nhà họ Tần có thể dành cho cô.
Lấy việc sấy tóc làm ví dụ, mỗi lần bố và hai anh trai nhìn thấy đều sẽ nói cô vài câu.
Tâm trạng tốt thì cô sẽ chiều theo ý họ sấy tóc cho khô, nếu tâm trạng không tốt thì lười để ý.
Nghe vậy, Tần Mị tỏ vẻ không đồng tình.
Anh có vẻ hơi bất lực, trong mắt thoáng hiện vẻ nuông chiều.
Tần Châu trêu chọc: “Anh hai hiểu rõ ghê, tỉ mỉ như vậy, chẳng lẽ là kinh nghiệm chăm sóc bạn gái à?”
“Nói linh tinh gì thế, anh luôn giữ mình trong sạch, cũng không thích những người phụ nữ suốt ngày khóc lóc, phiền phức chết đi được!”
Khi nhắc đến phụ nữ, giọng điệu của anh rõ ràng mang theo sự chán ghét.
Tần Châu mím môi cười: “Vậy anh hai không thấy em cũng phiền phức sao?”
“Sao có thể giống nhau được!” Giọng Tần Mị phẫn nộ: “Làm sao họ có thể so sánh với em, em là em gái của anh.”
Trong mắt Tần Mị, những người phụ nữ tầm thường đó sao có thể so sánh với em gái anh.
Sự thiên vị của anh hai Tần quả thật là tuyệt vời.
Tần Châu khẽ nhướn mày, quay đầu lại cười tủm tỉm nhìn anh: “Anh hai quên rồi sao, em cũng là phụ nữ.”
Tần Mị chỉnh lại đầu cô, nhẹ nhàng lau tóc cho cô.
“Không giống nhau, em rất ngoan, đặc biệt đáng yêu, ai gặp em cũng sẽ thích.”
Câu này, anh nói không chút do dự, giọng điệu vô cùng chân thành.
Cứ như thể anh thật sự nghĩ như vậy.
Nếu không biết còn tưởng anh đang thổ lộ tình cảm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)