Khi Tần Châu lên lầu, cô cảm nhận được một ánh mắt đầy ác ý từ phía dưới.
Không cần quay đầu lại cũng biết đó là ai.
Trong căn nhà này, chỉ có mẹ con Thanh Nhàn và Thanh Khả Tâm mới có thể lộ liễu biểu hiện sự ác ý với cô như vậy.
Tần Châu lên tầng hai, chuẩn bị về phòng thì ở góc rẽ đụng phải Thanh Khả Tâm không biết đã đứng ở đó bao lâu.
Sắc mặt Thanh Khả Tâm âm trầm, ánh mắt hận thù, ghét bỏ nhìn chằm chằm Tần Châu như thể cô vừa phạm phải tội ác tày trời.
"Tôi ghét cô!"
Thanh Khả Tâm nói thẳng, không hề che giấu sự thù hận của mình với Tần Châu.
Tần Châu chớp mắt, cười khẽ: "Trùng hợp thật, tôi cũng rất ghét cô."
Nói đúng ra, Tần Châu hận Thanh Khả Tâm, bao gồm cả người mẹ độc ác Thanh Nhàn của cô ta.
Nếu không phải vì họ, kiếp trước cô đã không mất tất cả, cũng sẽ không mất đi đứa con của mình.
Thái độ thờ ơ của Tần Châu lọt vào mắt Thanh Khả Tâm khiến trái tim cô ta như bị kim châm, vô cùng khó chịu.
Cô ta nắm chặt tay, ngẩng cằm, giọng điệu kiêu ngạo: "Tần Châu, sớm muộn gì cô cũng sẽ bị đuổi ra khỏi nhà này! Nơi này không thuộc về cô!"
"Chậc..." Tần Châu khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên gương mặt mỹ lệ. "Tặng cô bốn chữ 'cướp nhà người khác'. Không biết cô có hiểu không nhỉ? Thật lòng khuyên cô nên tra từ điển."
"Cô có ý gì?" Thanh Khả Tâm nhíu mày hỏi.
Tần Châu bước tới gần, một tay nắm chặt lấy cằm cô ta.
Thanh Khả Tâm muốn vùng vẫy, nhưng cô ta càng giãy giụa, bàn tay nắm cằm cô ta càng dùng sức.
Tần Châu nhìn chằm chằm Thanh Khả Tâm, như đang nhìn một con thú nhỏ đang giãy chết.
Nụ cười trên mặt cô hoàn toàn biến mất, ánh mắt lạnh như băng.
"Thanh Khả Tâm, đây là nhà họ Tần. Tôi họ Tần, cô họ Thanh, cô nói xem ai mới là người nên cút đi?"
"Cô buông tôi ra!"
Thanh Khả Tâm bị chọc trúng chỗ đau, dù sao cô ta cũng không phải dòng máu của nhà họ Tần, cô ta bắt đầu vùng vẫy điên cuồng.
Nhưng sức lực của Tần Châu quá lớn, cô ta không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của đối phương.
Nhìn chằm chằm vào gương mặt yêu mị trước mắt, Thanh Khả Tâm bất ngờ đưa tay ra, vồ lấy mặt Tần Châu.
Nhưng ngay khi tay cô ta sắp chạm vào gương mặt khiến mình vừa ghen tị vừa đố kỵ ấy, Tần Châu đã nhanh chóng buông cằm cô ta ra, thoắt cái lùi lại hai bước.
"Muốn làm gì, muốn cào rách mặt tôi à?"
Tần Châu sờ lên mặt mình, khóe môi nhếch lên nụ cười tà mị.
Nụ cười trên môi Tần Châu không chạm tới đáy mắt. Cô đột nhiên biến thành một con người khác, khí chất bùng nổ, áp lực mạnh mẽ đè nén lên Thanh Khả Tâm, khiến cô ta cảm thấy ngột ngạt, khó thở.
Tần Châu mà cô ta biết chưa bao giờ trở mặt với cô ta như vậy.
Tần Châu nheo mắt lại, không biết nghĩ đến điều gì, đáy mắt lóe lên một tia xảo quyệt.
Sắc mặt Tần Châu sa sầm, đồng tử trong mắt nhanh chóng lan rộng, nhuộm đen cả tròng trắng, trông vừa kỳ dị vừa đáng sợ như ác quỷ hiện hình.
Nhìn Thanh Khả Tâm đang run rẩy vì kinh hãi, Tần Châu cố ý hạ giọng, nói bằng chất giọng âm u rợn người: "Ta là ác quỷ bò lên từ địa ngục, đến đòi mạng ngươi!"
"A a a a a!!!"
Thanh Khả Tâm bị dọa sợ đến mức ngã cái bịch xuống đất, cơ thể run rẩy không kiểm soát.
Tần Châu cúi đầu, mũi nhỏ khẽ động đậy.
Một mùi khai nhè nhẹ xộc vào mũi.
Cô che mũi, khẽ nhíu mày.
Lại nhìn Thanh Khả Tâm, đối phương đang ngồi trên tấm thảm màu đen xám, bên dưới là một mảng nước sẫm màu.
Hóa ra, cô ta đã bị dọa tè ra quần.
PS: Trồi ôi, đã quá cái màn vả mặt mở đầu này hehehe
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
