Nếu là kiếp trước, nghe anh hai nói những lời này, Tần Châu sẽ đoán xem anh đang giở trò gì, có phải có ý đồ gì với cô không.
Mười tám năm kinh nghiệm sống ở Tây Thành đã dạy cho cô một điều, trên đời này không có tình cảm nào là vô duyên vô cớ, cũng không có chuyện bánh từ trên trời rơi xuống.
Tất cả những gì cô nhận thức được, đều xen lẫn những tranh chấp lợi ích.
Sự dung túng và che chở của Tần Mị khiến Tần Châu không khỏi ướt khóe mi.
Cô biết, mỗi lời người thanh niên phía sau nói ra đều là sự chân thành xuất phát từ đáy lòng.
Trong mắt anh, cô chính là tốt đẹp như vậy.
Còn cả cha và anh cả, trong mắt họ dù cô có chọc thủng trời thì cũng là lỗi của trời, không liên quan gì đến cô.
Kiếp trước, cô bị hãm hại đến mức thân bại danh liệt, cha và anh trai an ủi, bảo vệ cô tránh xa những lời đàm tiếu ô uế.
Trái tim cô vốn lạnh lẽo và đầy gai góc, dần được sưởi ấm bởi tình thân.
Nhưng chưa kịp chấp nhận họ, cha cô đã mất, anh cả bị ép ra nước ngoài, anh hai mất tích không rõ tung tích.
Cô không có cơ hội mở lòng với họ, chỉ có thể trơ mắt nhìn gia đình tan nát.
May mắn thay, kiếp này, mọi thứ vẫn còn kịp.
Tần Châu gạt đi nước mắt.
Vẻ mặt khó chịu của họ lọt vào mắt Tần Châu, nụ cười trên mặt cô càng thêm rạng rỡ.
"Được rồi, đi ăn cơm thôi."
Tần Châu ngăn động tác của Tần Mị, kéo anh đi về phía phòng ăn.
Trong phòng ăn, người giúp việc đã bày những món ăn tinh tế thơm ngon lên bàn, chỉ đợi chủ nhân an tọa.
Tần Châu và Tần Mị bước vào phòng ăn ngồi xuống. Không buồn chào hỏi hai mẹ con Thanh Nhàn đang ngồi đối diện đã bắt đầu dùng bữa.
Hai anh em vừa ăn vừa trò chuyện.
Thanh Khả Tâm ngồi đối diện, ánh mắt sợ hãi không tan, nhìn khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ nụ cười của Tần Châu, kinh hãi như thấy ma giữa ban ngày.
Thanh Nhàn thấy con gái mất mặt như vậy, liền đá cô ta một cái dưới gầm bàn.
Cơ thể Thanh Khả Tâm run lên, vội vàng cúi đầu ăn một cách máy móc.
Bữa tối diễn ra khá suôn sẻ.
Hai mẹ con Thanh Nhàn và Thanh Khả Tâm im lặng một cách kỳ lạ, không gây thêm chuyện gì.
Ăn tối xong, Tần Châu trở về phòng ngủ trên tầng hai.
Cô thả lỏng cơ thể, nằm dài trên giường một cách tùy ý.
Mới mang thai được vài ngày, nhưng cô cảm thấy cứ ăn no là lại buồn ngủ, muốn đi ngủ.
Tần Châu tra cứu tài liệu, mới biết đây là hiện tượng mang thai giả, một dạng thích nghi tâm lý, khiến cơ thể "tập dượt" trước các triệu chứng thai kỳ.
Cô cố ý thả lỏng cảm giác này.
Cơ thể tốt thì em bé mới càng khỏe mạnh.
Nằm trên giường, Tần Châu bắt đầu lim dim.
Không lâu sau, trong phòng ngủ yên tĩnh vang lên tiếng thở đều đều.
…
Tần ba nhà họ Tần.
Thanh Nhàn và Thanh Khả Tâm trở về phòng, sắc mặt hai mẹ con đều không được tốt.
“Mẹ! Tần Châu đúng là quái vật, cô ta là ác quỷ! Chính miệng cô ta nói đấy!”
Thanh Khả Tâm úp mặt vào chân Thanh Nhàn, sợ hãi kêu lên.
“Im miệng!”
Thanh Nhàn nghiêm giọng ngăn lại: “Con đừng để những lời nói ma quỷ của cô ta ảnh hưởng. Mẹ thật sự đã xem thường con tiện nhân này. Biểu hiện tự ti, muốn gần gũi người khác nhưng lại rụt rè trước đây, e rằng đều là giả vờ.”
Theo bà ta, Tần Châu căn bản là đang thôi miên con gái mình.
Bà ta căn bản không tin những thứ ma quỷ gì đó.
Thanh Khả Tâm mặt mày tái mét: “Con thật sự nhìn thấy cô ta biến hình, hai mắt đen kịt không có một chút lòng trắng, rất đáng sợ, mẹ, con thật sự rất sợ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
