Ánh mắt kia như có thực thể, chậm rãi mà rõ ràng lướt qua thân hình đang ngâm trong nước của cô gái.
Từ góc độ của anh có thể lờ mờ nhìn thấy đường cong vòng eo thon nhỏ dưới mặt nước, đang bị lớp vải ướt đẫm gắt gao ôm trọn.
Cùng với gò bồng đảo nhấp nhô đến kinh người đang nổi bồng bềnh trên mặt nước, và cả chiếc gáy trắng ngần mỏng manh tựa như chỉ bóp nhẹ là gãy.
Khương Sở gần như có thể cảm nhận được nhiệt độ và sức nặng từ ánh nhìn ấy.
Tựa như phần bụng ngón tay mang theo lớp chai mỏng, mượn không khí và dòng nước, lướt qua từng tấc da thịt cô.
Cô không kìm được mà khẽ run rẩy, chẳng rõ là do nước hồ quá lạnh, hay do ánh mắt kia mang sức xuyên thấu quá mức mãnh liệt.
Khương Sở càng cúi thấp mặt, khẽ cắn môi dưới, dáng vẻ lại càng thêm e ấp, yêu kiều.
Chẳng có ai khác chú ý tới cảnh tượng này. Mấy cậu ấm cô chiêu bên bờ hồ sớm đã sợ vỡ mật, nào dám ngẩng đầu lên nhìn trộm xem ánh mắt của gia chủ nhà họ Tạ đang dừng ở đâu.
Bọn họ chỉ cảm nhận được ánh nhìn lạnh lẽo, uy nghiêm kia quét qua người mình là đã hồn bay phách lạc, chỉ hận không thể cắm mặt xuống đất, chỗ nào còn dám phân tâm nhìn đi nơi khác.
Mọi người chỉ cầu mong vị sát thần này ngàn vạn lần đừng dồn sự chú ý lên người mình.
Còn về người đang ngâm dưới hồ kia ư?
Đám con nhà giàu sớm đã ném cô ra sau đầu, cũng chẳng hề nghĩ Tạ tiên sinh sẽ để mắt tới cô.
“... Có chuyện gì vậy?”
Tạ Kinh trầm giọng cất lời.
Giọng anh trầm khàn, êm ái, nhưng từng chữ nhả ra đều cuộn trào sức ép bức người, vang vọng rõ ràng giữa khoảng sân yên tĩnh.
Mấy cậu ấm cô chiêu giật thót mình.
“Tạ, Tạ tiên sinh! Chúng cháu... chúng cháu được Thanh Dương mời tới ạ! Là Thanh Dương tổ chức buổi tiệc này, để thảo luận bài tập trên tầng!”
“Đúng đúng đúng! Chúng cháu đi ngay! Đi ngay đây ạ! Không biết ngài sẽ tới, vô cùng xin lỗi vì đã làm phiền ngài!”
Một cậu trai có gia thế tốt nhất trong nhóm đánh bạo, giọng run rẩy hỏi thêm một câu.
“Chú... Chú Tạ, ngài... tối nay ngài qua đây là...?”
Tạ Kinh cuối cùng cũng dời mắt khỏi mặt hồ, nhàn nhạt liếc nhìn cậu trai kia.
Trùng hợp cậu ta cũng vừa vặn ngẩng đầu.
Bốn mắt nhìn nhau.
Cậu trai kia như bị một cây dùi băng đâm trúng, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch, trên trán túa ra những giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu, lời định nói nghẹn ứ nơi cổ họng.
Cậu ta chỉ hận không thể tự vả miệng mình một cái.
Lịch trình của Tạ tiên sinh, từ khi nào đến lượt cậu ta được phép xen vào!
“Cần tôi tiễn các cậu không?”
Tạ Kinh hờ hững buông lời.
“Không không không... chúng cháu cút ngay, đi ngay, ơ...”
Đám người gật đầu khom lưng, cuống cuồng xoay người lao vọt vào trong biệt thự để lấy đồ bỏ quên sau đó chạy trối chết.
Còn Khương Sở vẫn đang ngâm dưới hồ? Bọn họ sớm đã quăng cô ra sau chín tầng mây rồi.
Họ chỉ hy vọng chuyện tối nay đừng ai nhớ tới, bản thân sẽ mau chóng bị gia chủ nhà họ Tạ lãng quên, nếu không cha mẹ ở nhà chắc chắn sẽ nổi điên mất!
Chớp mắt, bên hồ bơi chỉ còn lại tiếng gió rít gào.
Vệ sĩ, trợ lý và nhân viên kỹ thuật theo cái ra hiệu của Tạ Kinh sớm đã lui ra một khoảng cách vừa vặn.
Vừa có thể túc trực chờ lệnh, lại không làm phiền đến anh.
Tạ Kinh sải bước, không nhanh không chậm đi tới bờ hồ.
Khương Sở cúi đầu, khóe mắt liếc thấy bóng dáng cao lớn kia đang bước đến gần.
Đôi giày da làm thủ công được đánh bóng loáng, không vương một hạt bụi lọt vào tầm mắt cô.
Cùng với gấu quần âu được ủi phẳng phiu, ôm trọn lấy bắp chân thon dài.
Chất da và loại vải ấy dưới ánh đèn hắt lên một tầng ánh sáng tuy ẩn nhẫn nhưng vô cùng đắt đỏ.
Khương Sở cảm nhận được nhịp tim mình bắt đầu đập loạn nhịp.
“Cô gái nhỏ——”
Cô nghe thấy giọng người đàn ông truyền đến từ trên đỉnh đầu, dường như gần hơn lúc nãy rất nhiều, mà cũng trầm hơn hẳn.
Tựa như dây đàn trầm nhất của chiếc Cello vừa được gảy nhẹ, mang theo chất giọng từ tính dị thường.
“Lạnh cóng rồi à?”
Giọng điệu của anh chẳng vương chút cảm xúc, tựa hồ chỉ đang hỏi tại sao cô lại không lên bờ.
“... Không có.”
Khương Sở chậm rãi lắc đầu. Mái tóc ướt sũng khẽ đung đưa theo từng cử động, giọng cô ướt sũng cộng thêm mềm mại xen lẫn chút khàn khàn, mang theo vài phần tủi thân và ảo não.
“Vừa rồi nếu tôi lên đó có thể bọn họ sẽ đánh tôi tiếp, nên ở dưới nước an toàn hơn một chút.”
Lời giải thích mập mờ, cô cũng không nói thêm gì nữa.
Khương Sở mơ hồ cảm thấy, với một người như Tạ Kinh, nếu cô vừa lên đã vội mách lẻo, nói quá nhiều, e rằng sẽ chỉ rước lấy sự chán ghét từ anh.
“... Xin lỗi Tạ tiên sinh, tôi làm bẩn hồ bơi nhà anh rồi.”
Cô vừa rụt rè nói, vừa đưa hai tay chống lên thành hồ, tự mình trèo lên.
Chiếc váy liền màu trắng ướt sũng ủ rũ bám sát vào người. Lớp vải mỏng manh ngậm đầy nước trở nên mờ ảo, dán chặt vào thân hình mảnh mai, tinh xảo.
Vòng eo liễu mềm mại kia nhỏ nhắn đến mức, tựa hồ chỉ cần nhẹ nhàng nắm lấy là sẽ trượt khỏi lòng bàn tay.
Thế nhưng vòng ba lại đẫy đà đến bất ngờ, đường cong bờ mông căng tròn mà tinh xảo, chẳng khác nào quả đào mật đọng sương đêm.
Từng giọt nước men theo xương quai xanh trượt dài, lấp lánh chui tọt vào khe sâu mờ ảo.
Tạ Kinh trầm ngâm nhìn cô, đoạn đưa mắt sang chiếc bình pha lê đổ lăn lóc trên mặt đất, cùng với vũng nước ép màu cam tung tóe khắp nơi.
“... Cũng may là anh tới.” Khương Sở cất giọng nhỏ nhẹ: “Nếu không tôi cũng chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa. Cảm ơn anh. Giờ tôi đi đây.”
Nói đoạn cô chẳng đợi người đàn ông kia đáp lời, cố lê đôi chân vẫn còn hơi run rẩy đi về phía cửa ngách của biệt thự.
Nước quả thực có hơi lạnh. Ngâm mình lâu như vậy, tứ chi cô đã sớm trở nên cứng đờ, bủn rủn.
Khương Sở mới đi được hai bước, dưới chân bỗng trượt một cái, hoàn toàn mất đà trên nền gạch hoa trơn bóng, cả người cô mất khống chế ngã nhào sang một bên!
Giây tiếp theo, cô chỉ thấy cả người mình nhẹ bẫng. Một bàn tay to lớn, đầy uy lực đã túm chặt lấy eo cô.
Bàn tay ấy quá lớn, bao trọn cả một bên eo nhỏ của cô vào trong lòng bàn tay nóng rực, những khớp xương rõ ràng ấn qua lớp váy ướt sũng lún sâu vào hõm eo cô.
Ngón cái vừa vặn chạm hờ nơi sườn dưới, bốn ngón còn lại thì đỡ lấy phần cuối đốt sống của cô vững vàng.
Khương Sở bị lực kéo này xốc lên, cả người không tự chủ được mà va về phía người đàn ông, bả vai khẽ đập vào cẳng tay anh.
Cách một lớp vải âu phục dày dặn, cô vẫn có thể cảm nhận được cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay kia, cứng rắn hệt như khối sắt nung.
Vòng eo của cô lọt thỏm trong bàn tay anh trông lại càng nhỏ nhắn, phần thịt mềm mại khẽ tràn qua kẽ tay, ẩn hiện dưới lớp áo ướt sũng trắng ngần như mỡ đông, tựa hệt một vốc tuyết trắng sắp sửa tan ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
