Khương Sở hốt hoảng ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt đang rủ xuống của Tạ Kinh.
Anh quá cao, vóc dáng vượt hơn một mét chín hệt như một bức tường dày vững chãi, phủ bóng bao trùm lấy toàn bộ thân hình cô.
Thân hình vạm vỡ với bờ vai rộng và vòng eo thon gọn, từng khối cơ bắp rắn chắc ẩn hiện sau lớp âu phục đen cắt may sắc sảo mà đầy vẻ kiềm chế.
Khi anh cúi đầu lặng lẽ nhìn cô, yết hầu khẽ lăn tăn chuyển động, hơi thở phả qua làn tóc mai ướt sũng của cô gái.
Gương mặt Khương Sở vốn đang tái nhợt vì lạnh, nay do các mạch máu giãn nở mà đột ngột ửng đỏ.
Sắc ửng lan từ gò má thẳng đến tận mang tai, ngay cả chiếc cổ thanh mảnh cũng ửng lên một lớp hồng mỏng manh, tựa như ráng chiều bảng lảng trên nền tuyết trắng.
Đôi môi như vừa được hồi máu trở nên căng mọng, đỏ thắm, khẽ hé mở long lanh ngấn nước, hệt như đóa hải đường bị mưa dập ướt át, kiều diễm đến mức chỉ cần chạm nhẹ là những giọt sương mai sẽ rơi rụng.
Hàng mi cô gái vẫn còn đọng những giọt nước, run rẩy khẽ nâng lên nhìn anh.
Trong ánh mắt ấy vẫn còn đọng lại vẻ kinh hoàng chưa tan, ươn ướt, mềm mại, xen lẫn chút e thẹn tự nhiên đầy quyến rũ, thật khiến người ta không kìm lòng được mà thương xót.
“... Tiên sinh.” Khương Sở ngượng ngùng mở lời: “có thể anh không tin, nhưng tôi thật sự không cố ý đâu.”
“Bởi vì...” Khương Sở khẽ rũ mắt “tuy tôi không hiểu rõ chuyện trong giới của các anh, nhưng nhìn anh là biết hẳn anh từng gặp qua đủ loại người tìm cách tiếp cận mình rồi...”
Tạ Kinh bất động thanh sắc nhìn cô: “Vậy cô cũng nên nghĩ tới chuyện, chính vì trải qua quá nhiều nên tôi có thể phân biệt được đâu là ngã thật, đâu là vờ ngã.”
Khương Sở chớp chớp mắt.
Thế sao?
Vậy thì tốt quá rồi.
Khương Sở mừng thầm được hai giây, lập tức hoàn hồn lại, “Tóm lại, cảm ơn anh...”
Cô theo bản năng muốn thoát ra ngoài, nhưng bàn tay lớn đang giữ bên hông lại bất động như bàn thạch, ngược lại còn khẽ siết nhẹ sau lưng cô, như thể sợ cô lại trượt chân ngã tiếp.
Khương Sở cảm nhận rõ ràng sức mạnh nơi cánh tay người đàn ông — từ hõm hổ khẩu cho đến cùi chỏ, từng đường cơ bắp căng tràn dán sát vào sống lưng cô, rắn rỏi và nóng bỏng.
Thân thể cô bị anh kéo sát vào lồng ngực để đứng vững, mũi chân gần như rời khỏi mặt đất, vòng eo uốn cong thành một đường cong mềm mại trong lòng bàn tay anh.
Những giọt nước từ ngọn tóc và gấu váy rơi xuống, tí tách đập lên đôi giày da sáng bóng của người đàn ông, làm ướt một mảng nhỏ ống quần cùng vạt áo vest.
Tạ Kinh nhìn chăm chú vào đôi mắt long lanh ngập tràn hơi nước kia, giọng nói trầm xuống vài phần, khàn đục, “... Đi tắm rồi thay quần áo đi. Đừng để bị lạnh.”
Nói xong anh mới hơi nới lỏng tay, nhưng vẫn hờ hững ôm quanh eo cô, dường như sợ cô lại vấp ngã lần nữa.
Ánh đèn sân vườn hắt sáng sau lưng anh, bao bọc trọn vẹn bóng hình cô trong cái bóng của chính mình.
Khương Sở lùi lại một bước đáp: “Vâng.”
Cô khẽ đáp một tiếng, cầm lấy chiếc điện thoại của mình từ chiếc bàn dài bên cạnh, sau đó cẩn thận bước về phía tòa nhà chính của biệt thự.
Từng bước đi đều vô cùng thận trọng, chỉ sợ lại trượt ngã.
Mái tóc ướt dính chặt vào bờ lưng mảnh khảnh, nước nhỏ giọt dọc đường đi, chẳng mấy chốc bóng dáng cô đã biến mất sau góc tối của hành lang dẫn vào cửa hông biệt thự.
Tạ Kinh đứng nguyên tại chỗ, đầu ngón tay vô thức miết nhẹ vào nhau, ánh mắt dõi theo bóng hình vừa khuất sau cánh cửa.
Ánh nhìn của anh dừng lại giây lát, rồi mới chậm rãi dời đi, dừng lại trên đôi giày da và ống quần đã ướt sũng của mình.
Vệ sĩ và các trợ lý vẫn quay lưng về phía này, hệt như những bức phông nền tĩnh lặng.
Bên trong biệt thự đèn đuốc sáng trưng, nhưng lại tĩnh mịch lạ thường.
Đám con nhà giàu đều đã chuồn sạch sành sanh, chỉ còn lại mùi nước hoa thoang thoảng lẫn mùi cồn trong không khí, minh chứng cho sự náo nhiệt vừa mới diễn ra.
Khương Sở đi chân trần trên nền đá cẩm thạch trơn láng lạnh lẽo.
Cô đưa mắt quan sát phòng khách thông tầng cao hai tầng được bài trí xa hoa nhưng đầy vẻ kín đáo, chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ rọi xuống ánh sáng rực rỡ mà lạnh lùng.
Trước đó Tạ Thanh Dương dẫn bọn Vệ Cảnh đi lên tầng bằng cầu thang xoắn ốc phía tây, phòng đọc sách phần lớn cũng nằm ở mạn đó.
Cô dứt khoát rẽ sang phía đông, nơi đó cũng có một cầu thang uốn cong tương đối khuất tầm nhìn, trải thảm dày dặn, cũng dẫn thẳng lên tầng hai.
Khương Sở bước lên tầng hai, hành lang rộng rãi yên ắng, cô tiện tay đẩy cánh cửa gần nhất, bên trong quả nhiên là một phòng ngủ cho khách.
Phong cách bài trí tối giản hiện đại với tông màu xám trắng làm chủ đạo, cửa kính sát đất khổng lồ có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ sân vườn và cảnh đêm xa xa, bên trong tích hợp cả nhà vệ sinh và phòng tắm riêng biệt.
Khương Sở bước vào phòng tắm.
Bên trong là toàn bộ trang thiết bị bằng đá cẩm thạch trắng, bồn tắm massage hình tròn cỡ lớn, bồn rửa mặt đôi, trong tủ gương đặt đầy các loại sản phẩm tắm gội cao cấp còn nguyên niêm phong.
Cô thầm cảm thán trong lòng.
Trước khi xuyên không, gia cảnh Khương Sở khá giả, cha mẹ toàn tâm toàn ý ủng hộ cô học múa, bản thân cô cũng từng trải đời, vậy mà giờ phút này vẫn không khỏi kinh ngạc.
— Chỉ riêng một phòng tắm này thôi đã rộng hơn cả phòng ngủ trước kia của cô rồi!
Đây thậm chí còn chẳng phải phòng ngủ chính! Tùy tiện một phòng cho khách đã xa hoa đến mức này! Đây chính là tài phiệt đỉnh cấp sao?
Cô đóng cửa khóa trái sau đó nhanh chóng cởi bỏ bộ váy ướt đẫm, dòng nước ấm áp nhanh chóng xối xuống, xua tan đi cơn ớn lạnh cùng mùi clo nồng nặc của nước hồ bơi, cũng khiến cho thần kinh đang căng như dây đàn của cô hơi thả lỏng.
Khương Sở nhanh chóng điểm lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra trong đầu.
Trong nguyên tác, đất diễn của gia chủ nhà họ Tạ vô cùng ít ỏi, nhân vật Khương Sở này và Tạ Kinh thậm chí còn chưa từng gặp mặt.
Mà những việc vừa xảy ra đã chứng minh rằng: cốt truyện hoàn toàn có thể thay đổi!
Nếu đã vậy, cô cũng chưa chắc đã phải chết! Vẫn còn cứu vãn được!
-
Dưới lầu, phòng khách.
Khi Tạ Thanh Dương nhận được tin nhắn của Lâm Vũ Vi thì vẫn đang thảo luận thông số mô hình với Vệ Cảnh, phát hiện Tạ Kinh đã tới, cô ta vội vàng gọi mọi người cùng xuống lầu.
Bốn nam nữ thanh niên vội vã bước xuống.
Tạ Kinh đã ngồi trên chiếc sofa chính giữa phòng khách, tư thế tùy ý nhưng toát ra uy áp vô hình.
Một người trợ lý đang cúi đầu báo cáo điều gì đó với anh.
Người đàn ông lơ đễnh lắng nghe, đầu ngón tay khẽ gõ nhịp trên tay vịn sofa.
“Cha.”
Tạ Thanh Dương bước lên phía trước, trên mặt nở nụ cười đúng mực: “Sao cha lại đột ngột qua đây thế ạ?”
Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy liền dài qua gối màu sâm panh, mái tóc dài uốn xoăn nhẹ buông xõa.
Dung mạo Tạ Thanh Dương thanh tú, khí chất dịu dàng đoan trang, từng cử chỉ đều toát lên vẻ tao nhã, đúng chuẩn dáng vẻ của một thiên kim tiểu thư danh gia vọng tộc.
Chỉ là... Những ngón tay đan vào nhau trước người cô ta khẽ siết chặt, để lộ ra một tia căng thẳng khó lòng nhận thấy.
Vệ Cảnh và hai người còn lại cũng câu nệ đứng ở phía sau, khẽ khom người chào: “Tiên sinh Tạ.”
Tạ Kinh nâng mắt, ánh nhìn thản nhiên lướt qua mấy người, rồi dừng lại trên người Vệ Cảnh thêm hai giây.
Vừa rồi trợ lý đã báo cáo, thằng nhãi này chính là bạn trai của cô gái kia.
Vệ Cảnh mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản cùng quần kaki, dáng người cao ráo đĩnh đạc, gương mặt thanh tú khôi ngô, thần sắc bình tĩnh, mang theo vài phần ngạo nghễ cách biệt.
Đứng trước mặt nhân vật tầm cỡ thực thụ này, chút kiêu ngạo của một tài năng trẻ tuổi đã được thu liễm lại, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.
“Ừ.”
Tạ Kinh đáp một tiếng, xem như câu trả lời cho sự thắc mắc của con gái cùng lời chào hỏi của mấy người kia.
Ngữ điệu của anh không hề có chút gợn sóng, “Ở trang viên golf bàn việc với mấy vị khách châu Âu tới, tiện đường ghé qua lấy đồ.”
Tạ Thanh Dương mỉm cười gật đầu, “Con không biết cha sẽ tới, nên có mời vài người bạn, cũng là thành viên trong nhóm nghiên cứu, vừa nãy bọn con đang thảo luận đề tài...”
Tạ Kinh gật đầu, giọng điệu nghe không ra buồn vui, “Trình độ kết bạn của cô cần phải nâng cao rồi đấy.”
Tạ Thanh Dương sững sờ đứng chôn chân tại chỗ như vừa bị tát một bạt tai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
