Nước hồ mang theo cái lạnh của đầu thu, thấm ướt bộ váy mỏng manh dán chặt vào da thịt.
“Hoa khôi Khương đại học bá, sao lại biến thành chó rơi xuống nước thế này rồi?”
“Chậc, có vài người đúng là không biết tự lượng sức mình, cứ tưởng dựa vào khuôn mặt là có thể chen chân vào giới không thuộc về mình đấy.”
Khương Sở đứng giữa làn nước sâu ngang hông, bên tai là những tiếng cười nhạo mỉa mai liên tiếp vang lên.
Một cô gái mặc chiếc váy liền đặt may riêng đứng bên bờ hồ, lắc lư ly rượu vang đỏ chân cao, giọng điệu the the chói tai.
Xung quanh lác đác vài người trẻ tuổi đang đứng, ai nấy đều dát đầy hàng hiệu, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã ung dung.
Phía sau bọn họ là căn biệt thự ba tầng rực rỡ ánh đèn, nguy nga xa hoa cùng với bức tường kính sát đất trải dài sáng lấp lánh trong màn đêm.
Trên chiếc bàn dài cạnh hồ bơi bày đầy những món điểm tâm tinh xảo và rượu nhập khẩu.
Khương Sở: “...”
Cô sắp xếp lại ký ức một chút, xác định bản thân đã xuyên sách. Xuyên vào cuốn tiểu thuyết sảng văn đại nữ chủ mà đêm qua cô vừa đọc xong.
Nữ nhân vật chính Tạ Thanh Dương, xuất thân từ thế gia tài phiệt đứng đầu Kinh Thành, thông minh xinh đẹp, vừa ở thương trường vừa trong tình trường đều thành thạo khéo léo.
Nam chính Vệ Cảnh là một phú nhị đại xuất thân khá giả, tướng mạo anh tuấn, chỉ số thông minh cực cao, khi còn chưa tốt nghiệp đại học đã kiếm được rất nhiều tiền cho công ty gia đình.
Trước khi gặp Tạ Thanh Dương, Vệ Cảnh có một cô bạn gái ngu xuẩn nông cạn, ngoài nhan sắc ra chẳng có gì... cũng tên là Khương Sở.
Khương Sở này xuất thân nghèo khó, vô cùng hám tiền, chỉ muốn gả vào hào môn nên cả ngày quấn lấy nam chính, thậm chí còn ảnh hưởng đến việc học hành và sự nghiệp của gã.
Trong khi đó Tạ Thanh Dương thông minh tự tin, gia thế hiển hách, lại có rất nhiều chủ đề chung với nam chính. Sau khi cô ta xuất hiện, nam chính nhanh chóng chán ghét Khương Sở rồi chia tay với cô.
Khương Sở bị những kẻ ái mộ Tạ Thanh Dương tìm tới, bọn chúng hành hạ cô, đánh gãy chân cô rồi ném xuống sông.
Khi Tạ Thanh Dương nghe chuyện này cũng chỉ thở dài một tiếng, nói rằng nếu chỉ có nhan sắc đơn thuần thì ắt là đường chết.
Sau đó, tin tức cô ta và Vệ Cảnh môn đăng hộ đối kết hôn lại leo lên trang đầu của các mặt báo lớn, trở thành cặp đôi quốc dân được mọi người bàn tán say sưa.
Độc giả đọc đến đoạn này đều sôi nổi bày tỏ, nữ chính mới đúng chuẩn đại nữ chủ, còn loại người như Khương Sở càng đẹp lại càng khó sống thọ.
Khương Sở: “...” Xuyên không thì thôi đi, lại còn xuyên thành một nhân vật xui xẻo nhường này! Cô cúi đầu nhìn bóng hình phản chiếu trên mặt nước. Đó là một gương mặt tinh xảo đến mức gần như yêu mị.
Đôi mắt trong veo sâu thẳm, hàng mi dày như cánh quạt khẽ cong nơi đuôi mắt, sống mũi thẳng tắp thanh tú, đôi môi vì lạnh mà hơi tái nhợt, nhưng lại càng tôn lên nét đẹp mong manh yếu đuối.
“Khương Sở, sao còn chưa chịu lên thế? Ở đó giả vờ đáng thương cho ai xem vậy?”
“Hay là đang đợi Vệ thần tới cứu cậu?”
Một nam sinh khác bên hồ cười khẩy: “Cậu ấy đang cùng Thanh Dương ở phòng đọc sách trên lầu xem mô hình phòng hộ rồi, làm gì có thời gian để ý tới cậu chứ.”
Vừa rồi Tạ Thanh Dương lấy cớ có tài liệu quan trọng cần đưa cho Vệ Cảnh xem, đã gọi gã cùng hai người bạn khác trong nhóm môn tự chọn lên lầu.
Lâm Vũ Vi, chân chạy vặt của Tạ Thanh Dương, con gái út nhà họ Lâm, đã đẩy nguyên chủ đang đứng dưới lầu rơi xuống hồ bơi.
Trong nguyên tác, nguyên chủ xấu hổ phẫn nộ cùng cực, sau khi bò lên khỏi mặt nước thì lập tức trốn vào nhà vệ sinh ở tầng một, mãi đến khi bữa tiệc kết thúc, Vệ Cảnh nhận được tin nhắn của cô mới đưa cô rời đi.
Và đó mới chỉ là khởi đầu cho cơn ác mộng của cô - trong vài tháng tiếp theo, cô liên tục bị bạn bè của Tạ Thanh Dương làm nhục, cô lập, và cuối cùng phải bỏ mạng.
“Này, ngẩn ngơ cái gì đấy?”
Lâm Vũ Vi ngồi xổm bên bờ hồ, ngón tay sơn móng đỏ rực gần như chọc thẳng vào trán Khương Sở.
“Vệ thần chẳng qua chỉ chơi đùa với cậu thôi, cậu thật sự coi mình là cái thớ gì rồi à?”
“... Ừm.” Khương Sở ngẩng đầu lên hỏi: “Vừa rồi là cô đẩy tôi?”
Lâm Vũ Vi cười lạnh: “Là tôi thì sao nào? Đẩy cho cậu tỉnh ra đấy, với thân phận của cậu thì căn bản không xứng bước chân vào cánh cửa này, đây là địa bàn của nhà họ Tạ! Người ta là người giàu nhất Kinh Thành đấy! Nếu không nhờ Thanh Dương có lòng tốt cho cậu vào thì kiếp sau cậu cũng chẳng đủ tư cách bước qua bậc cửa này đâu!”
Xung quanh vang lên những tiếng cười khúc khích.
Khương Sở gật đầu, hai tay chống lên thành hồ, cả người ướt sũng trèo lên, cô cởi bỏ đôi giày đã ngấm nước biến dạng rồi sải bước đi thẳng vài bước.
“Thế mới đúng chứ...” Lâm Vũ Vi ngỡ cô định rời đi: “Làm người thì phải biết điều một chút—”
Khương Sở bước đến trước chiếc bàn dài bên cạnh, cúi người cầm lấy bình thủy tinh đựng nước ép trái cây, ném thẳng vào đầu Lâm Vũ Vi!
Lâm Vũ Vi lập tức hét toáng lên, ly rượu trên tay rơi vỡ tan tành dưới đất.
Cô ta bị đập trúng khiến đầu óc ong ong choáng váng. Thứ chất lỏng màu vàng cam sền sệt lẫn với thịt quả cũng nhân đà ấy tưới đẫm khắp người cô ta.
Mái tóc xoăn được tạo kiểu tỉ mỉ cùng bộ váy đắt tiền giờ đây đã hoàn toàn hỏng bét!
“Khương Sở! Con khốn này!”
Khương Sở đã lùi lại mép hồ, ngay khoảnh khắc Lâm Vũ Vi lao tới, cô nhẹ nhàng nhảy lùi về phía sau.
Bõm.
Khương Sở đứng vững lại trong nước, mặt nước dập dềnh chỉ vừa vặn tới ngực và bụng.
“Mày, mày trèo lên đây cho tao!”
Lâm Vũ Vi thẹn quá hóa giận, nhưng nhìn làn nước trong hồ thì bước chân cô ta lại ngập ngừng.
Cô ta không biết bơi, đối với nước có một nỗi sợ hãi mang tính bản năng, dù cho nơi sâu nhất của hồ bơi này cũng chỉ một mét sáu.
“Mọi người!” Lâm Vũ Vi quay đầu gào lên với những người khác: “Mọi người cứ đứng nhìn thế à? Lôi nó lên đây cho tôi!”
Mấy người còn lại nhìn nhau bối rối.
Ngay giữa lúc bế tắc, bên ngoài biệt thự bỗng vang lên tiếng động cơ xe ô tô.
Không chỉ có một chiếc.
Ánh đèn xe sáng rực xé toạc màn đêm, từ xa tới gần, cuối cùng dừng lại trước lối vào chính của biệt thự. Thoang thoảng có thể nghe thấy tiếng chào hỏi cung kính.
Bên cạnh hồ bơi, sắc mặt của đám phú nhị đại đều đồng loạt biến đổi.
“Giờ này...”
Một nam sinh đeo kính nhìn đồng hồ, chín giờ rưỡi tối.
“Biển số xe là Kinh A·86868...”
Một nam sinh khác hít sâu một hơi lạnh: “Là xe của gia chủ nhà họ Tạ!”
“Chú Tạ ư?” Lâm Vũ Vi cũng sững sờ, hoảng loạn quẹt sạch nước quả trên mặt: “Sao chú ấy lại đến đây? Không phải Thanh Dương nói...”
“Có lẽ là tiếp khách ở sân golf bên kia rồi tiện đường ghé qua chăng?”
“Mau, mau vào trong thôi!”
Bầu không khí dường như ngưng đọng trong giây lát, rồi lại bị chuỗi bước chân dồn dập, huấn luyện bài bản dẫm nát.
Cánh cổng sắt nghệ thuật chạm khắc hoa văn của sân vườn mở ra trong im lặng.
Bốn vệ sĩ mặc âu phục bước vào trước tiên, ánh mắt sắc bén quét qua toàn trường nhanh chóng chiếm giữ vài vị trí trọng yếu, động tác nhanh nhẹn dứt khoát không một tiếng động.
Ngay sau đó là hai nhân viên kỹ thuật xách theo hộp thiết bị chuyên dụng màu bạc, cùng ba trợ lý tay cầm máy tính bảng và túi tài liệu, bước chân vội vã nhưng không hề rối loạn.
Sau đó, một bóng hình cao lớn thẳng tắp bước vào.
Đó là một người đàn ông có tư thế hiên ngang, vóc dáng toát ra áp lực cực lớn, thân hình vạm vỡ ẩn dưới bộ âu phục may đo thủ công đắt giá, đường nét cơ bắp săn chắc tràn đầy sức mạnh.
Ánh đèn sân vườn lướt qua đôi mày mắt tuấn tú không tì vết cùng sống mũi cao thẳng như tạc.
Đường quai hàm của người đàn ông thắt chặt, mang theo vẻ lạnh lùng nghiêm nghị của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực đã lâu.
Anh không hề cố ý phô trương uy quyền, nhưng thứ khí trường tích tụ qua năm tháng, tuyệt đối khống chế mọi thứ xung quanh đã vô thanh vô tức lan tỏa khắp nơi.
Ánh mắt người đàn ông bình thản quét qua bờ hồ bơi, nhìn mấy người trẻ tuổi mặt mày trắng bệch, hàng chân mày khẽ cau lại một cách khó nhận ra.
Trợ lý trưởng đã rảo bước tiến lên nửa bước: “Thưa ngài, là bạn học của đại tiểu thư. Tối nay dường như đại tiểu thư có tổ chức một buổi tọa đàm học thuật nhỏ ở đây...”
Lời còn chưa dứt ánh mắt của người đàn ông đã vượt qua mấy người trẻ tuổi đang nơm nớp lo sợ kia, dừng lại ở giữa hồ bơi.
Khương Sở đang dựa vào thành hồ.
Mái tóc đen ướt sũng dính chặt vào đôi gò má trắng như tuyết và chiếc cổ thon thả, từng giọt nước không ngừng lăn dài từ ngọn tóc xuống cằm.
Cái lạnh của làn nước khiến cô gái khẽ run rẩy, hàng mi cụp xuống cũng vương vấn những hạt nước li ti lấp lánh, phủ xuống một mảng bóng râm mong manh.
Chất vải của chiếc váy liền màu trắng khi ướt đẫm trở nên nửa kín nửa hở, dán chặt vào cơ thể, phác họa nên những đường cong lung linh ma mị đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Ánh mắt người đàn ông dừng lại trên người cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
