Đối với dân chúng, dịch bệnh chẳng khác nào thú dữ nước lũ. Nó có thể lây từ một người sang mười người, mười người sang trăm người, và chỉ trong một đêm có thể biến cả một tòa thành sầm uất thành một thành phố chết. Vì thế, không ai là không khiếp sợ.
Nhớ lại lúc mới bị tên buôn người bắt được, để che giấu dung mạo thật, Ôn Du đã thử làm cho mình nổi mẩn đỏ. Khi ấy, nàng chỉ hít nhẹ một hơi vào đám lông bờm ngựa, trên mặt liền lấm tấm vài nốt đỏ.
Mãi cho đến trước khi bị lùa lên xe bò để đưa đến lầu xanh, nàng mới quyết định liều mạng một phen. Lúc lên xe, nàng cố tình dùng chiếc khăn nỉ cọ xát thật mạnh vào bờm ngựa để dính đầy lông lá, sau đó lấy khăn bịt kín mũi miệng suốt dọc đường. Quả nhiên, tình trạng nổi mẩn đỏ bùng phát nghiêm trọng chưa từng thấy.
Tuy nhiên, thủ đoạn kiểm soát dịch bệnh của quan phủ ở một số địa phương lại vô cùng tàn khốc. Hễ phát hiện trong dân gian có người mang mầm bệnh, đôi khi họ chẳng cần gọi đại phu đến khám mà trực tiếp bắt người đi luôn. Bề ngoài thì rêu rao là do quan phủ quản lý, cách ly, nhưng thực chất là lùa tất cả những người nhiễm bệnh lại một chỗ, rồi phóng hỏa thiêu sống để nhổ cỏ tận gốc.
Chính vì lẽ đó, suốt dọc đường đi, Ôn Du tuyệt nhiên không dám la hét hay làm ầm ĩ chuyện mình mắc "bệnh dịch" trước chốn đông người.
Một phần là vì nàng không chắc quan phủ nơi đây sẽ xử trí người bệnh ra sao. Phần khác là do hiện tại đã có không ít quan lại địa phương quy thuận quân phản loạn, trong khi thái độ của quan phủ Ung Châu vẫn còn rất mập mờ.
Nếu bây giờ nàng tự tiết lộ thân phận, khoan bàn đến chuyện quan phủ có tin lời nàng hay không. Nhỡ đâu họ tin, nhưng lại rắp tâm đem nàng dâng cho quân phản loạn để lập công, thì hành động của nàng chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.
Nếu may mắn được một gia đình tử tế nào đó mua về, tạm thời có chốn dung thân để tìm cách liên lạc với những người tâm phúc, thì đương nhiên không còn gì tốt bằng.
Nhưng giả sử tên buôn người này không bán được nàng, lại không muốn vứt bỏ để nàng tự sinh tự diệt, thì nàng buộc phải nghĩ cách khác.
Ôn Du hít thở luồng không khí lạnh buốt, khó nhọc nâng mí mắt lên.
Khi đến khu chợ, nhờ hạ giá chào mời, tên buôn người rất nhanh đã bán sạch sành sanh cả xe cô nương.
Cạnh xe bò lúc này chỉ còn lại một mình Ôn Du với hai tay bị trói chặt. Tên buôn người ngồi vắt vẻo phía trước xe, vừa đếm tiền xu xủng xoảng, vừa lớn tiếng rao gọi người qua đường: "Mua tỳ nữ đi! Đại nương ơi, có muốn mua một nha hoàn về hầu hạ không?"
Vị phụ nhân đi ngang qua xua xua tay rồi bước đi thẳng. Đúng lúc đó, từ phía đối diện có một ông thầy lang vườn bước tới. Dù trời rét căm căm nhưng ông ta vẫn đi dép cỏ, trên lưng cõng một gùi đầy ắp thảo dược, ánh mắt cứ chằm chằm quan sát Ôn Du.
Thấy vậy, tên buôn người theo thói quen liền đon đả chào hàng: "Mua nha hoàn không ông bạn? Chỉ năm trăm đồng là dắt người về được rồi!"
Ôn Du gắng gượng ngẩng đầu lên, chợt thấy vị thầy lang với chòm râu lưa thưa kia vẫn đang nhìn chằm chằm vào mình. Quan sát xong, ông ta quay sang nói với tên buôn người: "Mua hai thang thuốc nam đi. Con bé này chắc là ngửi phải mùi gì lạ, hoặc ăn nhầm thứ gì đó nên mới nổi mẩn ngứa thôi. Chuyện nhỏ, tốn vài chục đồng bạc lẻ là khỏi ngay ấy mà."
Nghe vậy, toàn thân Ôn Du bỗng cứng đờ.
Tên buôn người thoạt đầu ngớ người ra. Nhưng ngay sau đó, nhớ lại việc mình vừa phải bán tống bán tháo mấy cô nương kia với giá bèo bọt, lửa giận trong lòng gã bỗng bốc lên ngùn ngụt. Gã nghiến răng trèo trẹo chửi rủa: "Mua thuốc cho nó á? Nó hại ông đây làm ăn lỗ chỏng gọng, ông đây không đánh chết nó thì thôi!"
Dứt lời, gã xách ngược cây roi da, hung hăng nhảy phắt từ trên xe bò xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)