Gã vội vàng tìm một chiếc khăn vuông lót tay, sau đó mới dám tóm lấy cánh tay Ôn Du mà vén ống tay áo của nàng lên. Quả nhiên, trên cánh tay gầy gò đang lạnh đến mức tái xanh kia cũng nổi chi chít những nốt mẩn đỏ.
Đến nước này thì tên buôn người cũng hoảng hồn, vội vã lùi tót về phía sau. Tú bà đứng cách đó không xa, lòng vẫn còn run rẩy sợ hãi, lại tiếp tục gào lên chửi rủa: "Thằng Trần chốc đầu trời đánh kia! Mau cút ngay, kéo cả cái xe ôn thần này của ngươi đi cho khuất mắt ta! Lão nương đã sớm nghe đồn trong đám nạn dân Lạc Đô có kẻ mắc dịch bệnh rồi. Nó nổi mẩn đầy người thế kia mà ngươi còn dám vác đến đây, có phải ngươi cố tình muốn hại chết lão nương không hả?!"
Tiếng chửi bới ầm ĩ của mụ đã thu hút sự chú ý, khiến người của mấy tòa thanh lâu lân cận cũng tò mò thò đầu ra ngó nghiêng.
Thấy tình hình không ổn, tên buôn người cuống cuồng lật tay áo của mấy cô nương khác trên xe lên kiểm tra. Thấy bọn họ không ai bị nổi mẩn, gã mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, vội vàng nài nỉ tú bà xem xét những cô nương còn lại.
Mà một khi chuyện đã làm ầm ĩ đến tai quan phủ, những cô nương mắc bệnh này sẽ bị quan phủ toàn quyền tiếp quản. Đến lúc đó, gã không những rơi vào cảnh mất cả chì lẫn chài, mà còn vì tội mua bán nhân khẩu mà phải hầu tòa, ăn trượng, thậm chí còn phải cắn răng moi thêm một khoản "tiền hiếu kính" để đút lót nữa.
Sau khi suy đi tính lại, tên buôn người quyết định trước mắt cứ bán tống bán tháo mấy cô nương chưa nổi mẩn đỏ trên xe để vớt vát lại chút vốn liếng. Bởi lẽ, mụ tú bà của Túy Hồng Lâu đã lu loa cái tin cả xe cô nương của gã mắc bệnh truyền nhiễm ra ngoài. Tin tức ở chốn lầu xanh quanh đây vốn rất nhạy bén, nên hiện tại chắc chắn chẳng còn ai dám nhận mua người của gã nữa.
Hết cách, tên buôn người đành phải quay xe, chở đám cô nương trở lại khu chợ. Lần này, gã không dám nhốt Ôn Du chung với những người khác nữa. Gã buộc thêm một sợi dây thừng vào nút thắt trên tay nàng, đầu kia cột thẳng vào càng xe, bắt nàng phải tự cuốc bộ theo sau xe bò. Gã nghiến răng đe dọa: "Đừng có để ai nhìn thấy cái mặt của mày, nếu không ông đây sẽ đánh chết tươi mày tại chỗ!"
Vốn dĩ, gã định quất cho Ôn Du hai roi để hả giận, nhưng lại sợ lỡ tay chạm vào rồi rước bệnh vào thân. Thế nên, gã đành nuốt cục tức vào bụng, trèo lên xe bò, rồi quay đầu lại hằn học quát đám cô nương trong lồng: "Tao đưa tụi mày ra chợ tìm người mua, liệu hồn mà ngậm miệng lại, đừng có bêu rếu chuyện này ra. Tụi mày mà lây bệnh thì ở chỗ tao chỉ có con đường chết. Còn đứa nào cao số, gặp được người mua tốt bụng, thì may ra mới có đường sống."
Đám cô nương vừa không muốn bị bán vào chốn lầu xanh, lại càng không muốn nhiễm bệnh mà chết, nên ai nấy đều mang vẻ mặt bi thương, hoảng sợ gật đầu lia lịa.
Tên buôn người vung tay quất mạnh roi ngựa, chiếc xe bò lộc cộc lăn bánh, nghiến lên lớp băng tuyết trên mặt đất. Hai tay bị dây thừng kéo xệch đi, Ôn Du chỉ đành lảo đảo bước thấp bước cao chạy theo.
Đôi bàn chân vì bị cóng quá lâu nên mỗi khi chạm đất đều đau nhói như kim châm. Dẫu vậy, Ôn Du không hề rên rỉ lấy nửa lời. Trong đôi mắt trong veo của nàng lúc này chỉ ánh lên sự nhẫn nhịn cùng vẻ sắc lạnh, tàn khốc hệt như cơn gió bấc đang gào thét ngoài kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)