Năm xưa, trong lúc thế tử Nam Trần tranh đoạt ngôi vị, hắn từng mượn binh của phụ vương nàng, hai người cũng từ đó mà định ra hôn ước.
Giờ đây, nàng phải vượt muôn dặm xa xôi lặn lội đến Nam Trần, một mặt là để hoàn thành hôn ước, mặt khác chính là để mượn binh chi viện cho Phụng Dương.
Chỉ là nàng không ngờ được rằng, giữa đường lại gặp phải tập kích. Nàng và đám tâm phúc bị thất lạc nhau, cuối cùng lại bị bọn buôn người bắt cóc đến chốn này.
Gió lạnh rít gào ngày một dữ dội hơn. Ôn Du cố nén cơn ngứa ngáy xen lẫn đau rát đang dần hiện rõ trên mặt, tiếp tục giữ im lặng, vùi sâu mũi miệng vào chiếc khăn trùm đầu bằng nỉ rách nát kia.
Từ nhỏ, hễ cứ ngửi thấy mùi lông động vật là nàng lại bị nổi mề đay phong chẩn.
Tên buôn người này có vẻ như đang định bán bọn nàng vào chốn lầu xanh ngõ hẻm. Nàng đã tìm cách bỏ trốn mấy lần nhưng đều thất bại, hôm nay chính là cơ hội cuối cùng của nàng.
Chiếc xe bò lộc cộc lăn bánh qua khu Ngõa Thị, rẽ thêm hai ngã rẽ nữa thì đến một con phố dài treo đầy đèn lồng đỏ rực.
Tên buôn người cho xe dừng lại trước một tòa hoa lâu bề thế và tráng lệ nhất phố, rồi cất giọng oang oang gọi mụ già đang quét dọn trước cửa: "Mau gọi Ngô ma ma của các người ra đây!"
Một lát sau, một mụ tú bà với bông hoa lụa đỏ chót cài trên đầu, bước đi õng ẹo từ trong lầu đi ra. Mụ ta vừa đi vừa ngáp ngắn ngáp dài, càu nhàu: "Mới sáng bảnh mắt ra, ồn ào cái gì thế hả?"
Theo sát phía sau mụ là hai gã bảo kê to con, vai u thịt bắp, trông vô cùng dữ tợn và bặm trợn.
Tên buôn người lập tức cười nịnh nọt: "Đương nhiên là mang 'cây hái ra tiền' đến dâng cho Ngô ma ma ngài rồi!"
Tú bà liếc xéo gã một cái, nhếch mép: "Khẩu khí lớn gớm nhỉ?"
Tên buôn người vỗ vỗ vào cái lồng gỗ trên xe bò, nhe hàm răng vàng khè ra cười: "Ngài cứ tự mình xem đi thì biết!"
Ánh mắt tú bà lướt một vòng vào trong lồng. Mụ ta đã làm nghề tuyển chọn đào nương bao nhiêu năm nay nên ánh mắt cực kỳ tinh đời. Dẫu chưa nhìn rõ mặt mũi, nhưng chỉ cần liếc qua vóc dáng là mụ đã có thể phân loại đám con gái trên xe này ra dăm bảy bậc khác nhau. Khi ánh mắt dừng lại ở Ôn Du đang co cụm trong góc, mụ lập tức cười đến mức không khép được miệng: "Cái con bé ngồi tuốt bên trong kia, xét vóc dáng thì đúng là hạt giống tốt để làm hoa khôi đấy! Mau, mau lôi ra đây cho lão nương nhìn kỹ xem nào!"
Tên buôn người vội vàng vuốt đuôi: "Mắt nhìn người của ngài quả nhiên là chuẩn xác!"
Thế nhưng, gã còn chưa kịp dứt lời, tú bà bỗng hét lên một tiếng thất thanh. Mụ ta cứ như thể vừa nhìn thấy hồng thủy mãnh thú, sợ hãi lùi lại liên tiếp mấy bước, rồi chỉ thẳng mặt tên buôn người mà chửi ầm lên: "Trần chốc đầu, nhà ngươi muốn chết rồi hả? Ngươi vác một con bệnh đến đây định bán cho ai?"
Tú bà sợ đến mức đống thịt mỡ trên mặt cũng phải run bần bật. Mụ luống cuống rút chiếc khăn lụa ra, chà xát không ngừng lên bàn tay vừa mới chạm vào cằm Ôn Du ban nãy.
Tên buôn người bị chửi đến ngơ ngác. Gã vội vàng vung tay vén mớ tóc rối bù xõa trước mặt Ôn Du ra, để rồi chính gã cũng bị dọa cho hết hồn hết vía.
Rõ ràng trước khi ra khỏi cửa, trên khuôn mặt kia chỉ lấm tấm vài nốt đỏ, vậy mà lúc này đây, những vết mẩn đỏ cùng mụn nhọt đã nổi lên chi chít, dày đặc đến mức nhìn thôi cũng thấy sởn cả gai ốc.
Có lẽ do bị trúng gió lạnh, nữ tử với đôi bàn tay bị trói gô trước ngực bỗng ho sặc sụa. Nàng ho như xé ruột xé gan, lảo đảo đến mức đứng không vững, bộ dạng tiều tụy này nhìn qua là biết ngay đang mắc bệnh nặng.
Tên buôn người cũng chết sững, lắp bắp: "Sao... sao lại thành ra thế này? Trước khi đến đây nó vẫn còn khỏe mạnh bình thường cơ mà!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)