Sáng hôm sau, Ôn Du vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa bước ra khỏi phòng, dưới mắt vẫn còn in hằn hai quầng thâm nhàn nhạt.
Kể từ lúc biết căn phòng mình đang ở vốn là của tên lưu manh kia, đêm đến nằm trên giường, gối đầu lên chiếc gối nhồi vỏ trấu, đắp tấm chăn đã sờn cũ, nàng cứ thấy bứt rứt, trằn trọc không sao tả nổi.
Thật ra chẳng phải vì chăn gối có, mùi vị gì lạ lùng, mà bởi triều Đại Lương tuy phong tục cởi mở, nhưng cũng tuyệt đối chưa thoáng đến mức nam nữ chưa thành thân lại có thể dùng chung một tấm chăn.
Tất nhiên, Ôn Du cũng hiểu rõ đây là tình huống bất đắc dĩ, không thể đánh đồng với lẽ thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


