Tiêu Lệ ngủ rất say, hoàn toàn không bị chút động tĩnh nhỏ này đánh thức. Đôi lông mày thường ngày vốn hung dữ, lúc này chỉ hơi nhíu lại, dường như ngay cả trong giấc mơ hắn cũng đang có chuyện không vui.
Đợi Tiêu Huệ nương bước ra ngoài, Ôn Du mới nhỏ giọng báo lại: "Nhị gia sáng nay mới về, ngài ấy bảo muốn chợp mắt một lát nên không dùng bữa sáng đâu ạ."
Tiêu Huệ nương khẽ thở dài thườn thượt, xót xa nói: "Cứ để nó nghỉ ngơi cho khỏe đi. Chỉ trách ta bệnh tật liên lụy đến nó, nếu nó có thể tìm được một công việc làm ăn đàng hoàng, thì đâu đến nỗi dăm bữa nửa tháng lại phải thức đêm thức hôm, không về nhà thế này."
Ôn Du nghe mà không hiểu lắm hàm ý trong lời nói của Tiêu Huệ nương. Là vì sòng bạc trả công cao, chi phí thuốc thang của bà lại tốn kém, nên tên lưu manh này mới vạn bất đắc dĩ phải làm việc ở đó sao? Hay là... xuất phát từ một nguyên do uẩn khúc nào đó, khiến hắn chỉ có thể làm việc ở sòng bạc?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


