Động tĩnh dưới lầu ầm ĩ đến mức cuối cùng cũng làm kinh động đến những người ở trên lầu.
Một gã quản sự xuất hiện bên lan can gỗ trên tầng hai, cất giọng quát lớn: "Ồn ào cái gì? Đông gia đang xem sổ sách đấy!"
Nghe thấy vậy, đám tay sai đang lăm lăm hung khí lập tức không dám làm càn nữa. Bọn chúng len lén đưa mắt nhìn Vương Khánh. Chỉ đến khi hắn ta vẫy tay ra hiệu lùi lại, cả đám mới răm rắp tản ra.
Tiêu Lệ khẽ ngẩng lên, để lộ khuôn mặt tuấn tú nhưng lại phảng phất chút tà khí. Hắn nhếch mép cười với gã quản sự: "Chưởng quỹ à, chuyện này đâu thể trách ta được. Ta vốn chỉ về để báo cáo sổ sách cho Đông gia, ai mà ngờ Khánh ca lại khách sáo đến mức cứ nằng nặc bắt huynh đệ dưới trướng dập đầu hành lễ chúc Tết ta cơ chứ."
Gã quản sự với hai hàng ria mép mỏng dính vểnh lên bên khóe miệng chẳng buồn tiếp lời, chỉ lạnh nhạt buông một câu: "Đông gia đang đợi ngươi trong phòng đấy, lên đây đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


