Khi Tiêu Lệ đến sòng bạc thì trời đã gần giờ Thân (khoảng 3-5 giờ chiều). Dù đội nón lá, nhưng cổ hắn vẫn bị gió thổi đầy tuyết.
Tên hán tử đang cắn hạt dưa, tán gẫu với mọi người ở ngoài sòng bạc kiêm luôn nhiệm vụ canh gác, vừa nhìn thấy hắn liền vội vàng ném nắm hạt dưa vào đĩa, đon đả chạy tới đón: "Tiêu ca, huynh đến rồi!"
Tiêu Lệ gỡ nón lá ném cho gã, đưa tay phủi lớp tuyết đọng trên gáy rồi tiếp tục đi vào trong, thuận miệng hỏi: "Bên trong tình hình thế nào rồi?"
Tên hán tử lắc đầu, đưa mắt nhìn quanh quất một vòng rồi mới hạ giọng nói: "Không ổn lắm đâu. Cái thằng khốn Vương Khánh cứ lượn lờ trước mặt Đông gia để gièm pha huynh mãi. Hắn bảo huynh nhận hối lộ của Trần chốc đầu nên mới cố tình thả cho Trần chốc đầu chạy thoát. Ai mà chẳng biết trong bụng hắn đang tính toán cái gì. Chẳng qua là thấy Tống đại ca đã rút khỏi vị trí cai đầu, nên hắn mới muốn mượn chuyện của Trần chốc đầu để gây khó dễ, tranh giành cái ghế cai đầu với huynh thôi!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


