Ánh sáng trong phòng khá u ám, không tiện cho việc thêu thùa. Ôn Du bèn nhặt lấy một cây gậy dựng ở góc tường để chống cửa sổ lên. Ngay lập tức, từng đợt gió lạnh buốt lùa vào, kéo theo lớp tuyết đọng trên khung cửa sổ lả tả rơi xuống.
Vài bông tuyết vương lại trên tay nàng. Bàn tay với năm ngón thon dài, dù mang theo những vết mẩn đỏ nhạt màu, nhưng vẫn tựa như cành lan vươn lá, sắc da mượt mà như sứ. Những bông tuyết nửa che nửa đậy trên những vết mẩn đỏ ấy, quả thực xứng đáng với câu "hồng mai phủ tuyết".
Mu bàn tay truyền đến cảm giác lạnh buốt, nhưng Ôn Du không hề giơ tay lên để rũ bỏ lớp tuyết lạnh lẽo ấy. Nàng chỉ lẳng lặng đưa mắt nhìn ra khoảng không mịt mù tuyết trắng bên ngoài bức tường viện.
Hiện tại, nàng đã có một chốn nương thân tạm thời, cũng đã tìm được cách để liên lạc với những thân tín của mình. Nàng chỉ mong sao sau khi nhìn thấy tín vật, họ sẽ nhanh chóng tìm đến đây. Nàng đã chậm trễ trên đường quá lâu rồi, tình hình ở Phụng Dương đang vô cùng nguy cấp, nàng buộc phải nhanh chóng đến Nam Trần để mượn binh.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Ôn Du quay đầu lại, nhất thời cũng không đoán được người gõ cửa là ai. Nàng hơi ngập ngừng một chút rồi mới lên tiếng: "Mời vào."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


