Tùy Khâm không nhìn những người khác, một mạch kéo Lâm Bạch Du rời khỏi đám người, khi đi tới cầu vượt ở cách đó không xa mới buông tay ra.
Anh đứng ở trên cầu vượt, nắm lấy lan can, cơn gió nhẹ thổi qua làm bay tóc mái nhỏ vụn của anh, lộ ra khuôn mặt bướng bỉnh.
Lâm Bạch Du cũng dựa vào lan can, đối mặt với anh: “Cậu có biết không? Trong mơ, tôi không có nốt ruồi ở giữa mày này.
”Ngón tay cô sờ lên, rõ ràng làn da xung quanh đều bằng phẳng như nhau, nhưng cô lại biết ở vị trí nào.
“Có lẽ cả đời này của tôi đều phải làm Bồ Tát.
”Tùy Khâm nhìn chằm chằm nốt ruồi đỏ kia, giống như giọt máu tươi đọng lại trên mặt, nếu cứ tiếp tục nhìn, anh sẽ muốn chạm vào.
Rất muốn, rất muốn.
Anh tránh ánh mắt: “Cậu suy nghĩ nhiều rồi, Bồ Tát cũng sẽ không tìm người nhỏ như cậu vậy.
”Lâm Bạch Du bị anh đả kích cũng không cảm thấy thất vọng: “Đương nhiên chỉ là nghĩ thôi.
”Sao có thể là thật được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

