“Ngại quá, tôi có việc phải đi trước đây.
”Châu Văn Vũ trơ mắt nhìn khuôn mặt cô gái tràn đầy nụ cười rạng rỡ cùng chàng trai mang vẻ mặt bình thản quay người rời đi.
“Có vấn đề gì không?”Lần đầu tiên Lâm Bạch Du phát hiện thế mà cảm xúc của Tùy Khâm lại thay đổi nhanh như vậy, vừa rồi còn giống như bầu trời âm u, bây giờ lại như mây đen đã tan đi.
Cô không chút do dự nói: “Không có vấn đề gì cả.
”Tùy Khâm đồng ý với cô, sao lại có vấn đề được chứ.
Lâm Bạch Du gửi tin nhắn cho Tần Bắc Bắc: [Cậu còn ở văn phòng không? Tớ đi tìm cậu nhé?]Tần Bắc Bắc đang ở phía sau tòa thí nghiệm, nơi này vào ngày thường hẻo lánh ít dấu chân người, bây giờ tất cả học sinh đều đến sân vận động cho nên càng không có ai.
Cô ấy trả lời: [Tớ không đến sân vận động nữa.
]Sợ Lâm Bạch Du không đi xem thi đấu lại đến đây với mình nên Tần Bắc Bắc lại gõ chữ: [Tớ muốn ra ngoài chơi, cậu và bọn Châu Mạt đi cùng nhau đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

