Trương Bộ hoàn toàn không chú ý đến Phương Vân Kỳ đã đi vòng qua một đầu khác của hành lang từ lúc nào, hai bên của tòa hành chính đều có cầu thang.
Cậu ta trực tiếp bị đánh ngã xuống đất, khiến những người xung quanh giật nảy mình.
Bản thân Trương Bộ đau đến nỗi la lên, nhưng Phương Vân Kỳ hết lần này đến lần khác chào hỏi lên mặt cậu ta, cậu ta hoàn toàn không thể nói ra bất cứ thứ gì để ngăn lại.
Bởi vì người này thật sự đáng bị đánh, cậu ta đáng đời.
Nếu không phải bọn Tùy Khâm đến đây thì bây giờ sẽ như thế nào, có phải cô và Tần Bắc Bắc sẽ bị bọn họ tùy ý cười nhạo hay không?Phương Vân Kỳ lại giơ cánh tay lên lần nữa thì bị níu lại.
“Cậu ta chảy máu rồi!”“Có ai không, mau đi báo cho thầy giáo đi…”Phương Vân Kỳ nhìn vào bọn họ: “Sao vừa rồi mấy người không ngăn cản cậu ta?”Mọi người bị cậu nhìn đến nỗi chột dạ.
Trong mũi Trương Bộ đang nằm trên mặt đất vẫn còn chảy máu, cậu ta nhìn cánh tay của Phương Vân Kỳ đang bị nắm lấy, không chút nghĩ ngợi đã vung nắm đấm đến.
Nhưng không ngờ rằng giây tiếp theo Phương Vân Kỳ đã trực tiếp dùng chân đá lên trên, cả người Trương Bộ đều cuộn tròn lại, gào khóc kêu rên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)