Mẹ Giang không thể tin được mà kéo tấm vải trắng ra, thẳng đến khi nhìn rõ mặt con trai mình.
Bà túm Phó Chí Tắc khàn cả giọng: "Không phải con nói với dì thằng bé đều tốt sao, không phải con nói con nhìn thấy thằng bé uống thuốc luôn sao."
Phó Đông Thăng với Trần Kim Bình kéo Phó Chí Tắc ra phía sau, cố gắng hết sức để an ủi bà.
Phó Chí Tắc rũ đầu, chuyện xảy ra cả đêm giống như bị cái búa đá đập vào người anh, xương cốt anh như bị tan nát, thân thể như muốn ngã xuống.
Mẹ Giang ngã trên đất gào khóc.
Phó Chí Tắc nhìn bọn họ, lẩm bẩm nói: "Con xin lỗi......"
Phó Đông Thăng thấy đối diện cảm xúc kích động, vội vàng kéo Phó Chí Tắc ra ngoài.
Ông thở dài, nhẹ giọng trả lời trong hành lang ẩm thấp.
Ông trầm giọng an ủi: "A Tắc, không phải lỗi của con, Giang Uyên là cậu bé ngoan, năng lực mỗi người đều có giới hạn."
Anh nghe thấy tiếng ba mẹ Giang Uyên thống khổ đấm xuống đất, như từng tiếng đánh vào trên người anh.
Phó Đông Thăng ở lại bệnh viện để cùng ba mẹ Giang Uyên cha mẹ sắp xếp hậu sự.
Cảm thấy trạng thái Phó Chí Tắc không đúng, Trần Kim Bình túm anh ra khỏi bệnh viện, thời điểm ra ngoài, ánh nắng ban mai xuyên thẳng anh không mở mắt được.
Hết mưa rồi.
Trần Kim Bình đẩy anh đến ghế phụ, sau khi lên xe, bà gắt gao nắm tay Phó Chí Tắc.
Anh trầm mặc mà cong người, áo khoác quá khổ của ba gục xuống ở trên người anh, mái tóc xối mưa rối tung.
Sau đó, từng giọt nước mắt rơi trên mu bàn tay bà.
Cảnh sát cũng tìm thấy một cuốn sổ cũ mở ra trên bạn Giang Uyên trong ký túc xá.
Hàng chục trang đầu tiên được viết về ý tưởng nghiên cứu của anh ấy từ giai đoạn đại học, nét chữ ban đầu rất gọn gàng sạch sẽ, thỉnh thoảng có những nét vẽ nguệch ngoạc khi anh ấy hơi thất thần.
Sau đó chữ viết càng ngày càng hỗn loạn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

