Ký ức của Phó Chí Tắc hiện lên khoảng trống ngắn ngủi, là cái tên xa xôi, một lát, anh mới chậm rãi "Ừ".
Vân Li nhìn sang hai bên, tìm ngõ cụt khu rừng trong khuôn viên lái đi vào.
Xe ngừng ở cuối.
Cây cối xanh tốt hai bên, gió thổi lá cây xào xạc, tán lá to xanh mướt cản nắng.
Vân Li nhìn chằm chằm con ngươi anh như ao tù nước đọng, cởi dây an toàn, nhào tới ôm chặt lấy anh.
Muốn truyền lại cho anh toàn bộ sức mạnh.
Vân Li hối hận vì vừa nãy mình đề cập đến vấn đề này.
Vốn dĩ cô cho rằng, cô làm việc trong công ty này, sớm muộn gì Phó Chí Tắc sẽ biết tổ trưởng của cô là Chu Điều.
Thay vì giữ bí mật, không bằng kể sớm hơn.
Nếu anh có khúc mắc với cái này, cô sẽ đổi công việc.
Vân Li trực tiếp hỏi: "Nếu không em đổi công việc nha? Có vài offer em còn chưa từ chối."
"Không cần thiết." Phó Chí Tắc rũ mắt nhìn cô, "Chu Điều là bạn của anh rất lâu trước kia.
Anh ta không tồi, em làm chung với anh ta, sẽ rất hài lòng."
Chu Điều đã từng là một trong người bạn thân nhất của Phó Chí Tắc, năm đó sau khi Giang Uyên xảy ra chuyện, Chu Điều và đồng đội khác đã liên lạc với anh nhiều lần.
Anh đều không âm.
Những người khác đều có thể hiểu.
Anh với Giang Uyên vẫn luôn cùng trường cùng lớp từ hồi sơ trung, cao trung, đại học.
Hai người như hình với bóng, u trong danh sách, quan hệ giống như anh em.
Bọn họ đều cho rằng anh chịu không nổi đả kích cái chết của Giang Uyên.
Thật ra cũng rất lâu.
Anh hậu tri hậu giác phản ứng lại, Giang Uyên đã qua đời hơn ba năm.
"Anh nên nói sớm cho em, em có quyền biêt." Sắc mặt Phó Chí Tắc có chút tái nhợt, Vân Li mím môi lắc đầu: "Anh không cần nói cho em chuyện xảy ra trước kia, em có biết cũng không quan trọng."
Vân Li siết chặt năm ngón tay anh.
Cô hy vọng anh không bao giờ nhớ tới chuyện không vui nữa.
Lúc này Phó Chí Tắc không duy trì sự im lặng như trước nữa.
Có lẽ là chính nội tâm anh cũng đau khổ bấy lâu nay.
Có lẽ là hắn cũng muốn bắt trụ một tia hy vọng đi ra.
"Chứng mất ngủ càng ngày càng nghiêm trọng." Phó Chí Tắc nhẹ giọng nói.
Bởi vì gần đây anh thường mơ thấy Giang Uyên.
Sinh nhật của Trần Kim Bình sắp đến, đồng nghĩa với việc sinh nhật của Giang Uyên cũng sắp đến.
Sau hơn ba năm, Phó Chí Tắc vẫn cảm thấy, người đó nên còn sống.
Cùng Giang Uyên đến học Tây Khoa Đại, Phó Chí Tắc vốn tưởng rằng đây là khởi đầu theo đuổi ước mơ của thiếu niên, mà mọi thứ đều phát triển như mong đợi.
Năm nhất học kỳ 2, Giang Uyên đề nghị tham gia cuộc thi máy bay không người lái, bọn họ với bạn cùng phòng thành lập một đội.
Mấy người thiếu niên khí thế, xuất sắc hơn người.
Khi chọn tên đội, không hẹn mà cùng nghĩ ra cái tên Unique.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

