Vân Li nhìn về phía anh: "Sao anh không trực tiếp tới tìm em sao?"
Cho đến khi rời đi Nam Vu, Vân Li đều ôm những kỳ vọng không thực tế trong lòng mình.
Chỉ cần anh có thể tới tìm cô, chỉ cần thêm một bước thích này, hai người có thể bỏ qua những hiềm khích trước đây, có thể tiếp tục bước tiếp.
Khi cô ở Anh quốc, nhớ tới chi tiết ở chung, sẽ tự nhủ mình rằng, Phó Chí Tắc rất thích mình.
Ít nhất như vậy, Phó Chí Tắc sẽ tốt hơn những gì thực sự đã xảy ra.
"Lúc trước anh đã nói với em." Cơ thể Phó Chí Tắc hơi ngồi thẳng, "Anh muốn quay lại bộ dáng trước kia, tìm em thêm lần nữa."
Khi đó anh còn chưa làm được, cũng không xác định mình có làm được không.
Phó Chí Tắc nghiêng người, đưa tay vén tóc, sờ sờ trán cô: "Chỉ là anh không muốn loại trừ một khả năng khác —— em trở về tìm anh."
Sau một hồi lâu im lặng, Vân Li nhẹ giọng nói: "Em hy vọng lúc ấy em trở về tìm a."nh
Trong lòng Vân Li cảm thấy áy náy về chuyện này, tưởng tượng về trạng thái lúc đó của Phó Chí Tắc, cô liền cảm thấy thở không nổi.
Cô cũng hơi nghiêng người về phía trước, nắm lấy ngón tay anh: "Anh nhớ tới chuyện đoạn thời gian kia, sẽ không khổ sở sao?"
Phó Chí Tắc nói thẳng: "Anh sẽ không nghĩ đến những chuyện đó." Anh vòng tay qua eo cô, vùi mặt vào gáy cô, là mùi sữa tắm ngọt ngào.
Vân Li cảm nhận được môi mềm mại của anh áp vào cổ mình, anh nhẹ giọng nỉ non: "Anh dành tất cả thời gian rảnh để nghĩ đến em."
Vân Li phát hiện, trạng thái cảm xúc của mình với Phó Chí Tắc thường ở những kênh khác nhau, nhắc tới chuyện hai người chia tay, cô luôn khổ sở, tự trách.
Mà Phó Chí Tắc ——
Căn bản anh dường như sẽ không nghĩ chuyện này.
Suy nghĩ, có thể thổi qua trong óc một chút, tiếp tục nghĩ chuyện khác.
Cho nên, mặc dù cô phát hiện một việc theo cái nhìn của cô, chuyện rất bi thương —— một năm rưỡi nhắn tin một chiều, theo cái nhìn của Phó Chí Tắc, dường như cũng không tính là gì cả.
Anh giống như hoàn toàn không quan tâm đến lãi hay lỗ của bản thân.
Cũng chính vì như thế, ngoài cảm giác áy náy, Vân Li còn cảm giác đau lòng.
Cô nghiêm túc nói: "Hiện tại anh đã rõ chưa? Lần đầu tiên em nhìn thấy anh ở Nam Vu, thích anh, cũng không nghĩ tới chuyện trước kia của anh."
Vân Li muốn cho anh biết, người cô thích từ đầu đến cuối chỉ có thể là người trước mặt này.
"Em không cần anh trở thành người thế nào."
"Ừ." Phó Chí Tắc dường như nghe lọt được, tiếp tục mở laptop, thật lâu sau, mới tiếp tục nói —— "Nhưng anh cho em một cuộc sống tốt đẹp hơn."
Sau khi về nhà, Vân Li ở cửa phát hiện mấy cái hộp trống không chuyển phát nhanh, cô lập tức gõ gõ cửa Vân Dã.
Cánh cửa hé ra một kẽ hở, lộ ra đôi mắt giống như cô 9 phần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

