Đã quen với giờ học buổi sáng, Vân Dã theo thói quen dậy lúc bảy giờ, đi ngang qua phòng bếp, bên trong có thân ảnh đi tới đi lui.
Vân Dã: "Sao chị dậy sớm vậy?"
Vân Li: "Chuẩn bị cơm trưa."
Cửa sổ nhà bếp hướng về phía mặt trời, ánh sáng làm mờ bóng dáng của Vân Li.
Vân Dã ngáp, gãi gãi tóc: "Không phải mới buổi sáng sao?"
"Nấu cháo, muốn nhanh thì sẽ phải mất vài giờ."
"À, đúng rồi." Vân Dã vừa đi vào bếp vừa đánh răng, "Hôm nay em phải đi tìm anh rể."
Vân Li: "?"
Vân Li nhíu mày: "Em từ phòng chị đi không phải đã khuya rồi sao?"
Vân Dã nhìn di động: "Lúc ấy hơn hai giờ, anh rể cũng chưa ngủ."
"Mau đánh răng đi." Vân Li đuổi cậu ra khỏi bếp, dùng cái muỗng quấy cháo trong soong vẽ ra vòng cung rồi liền biến mất, cô ngơ ngẩn mà nhìn một hồi.
Hai người đã ở bên nhau cho đến nay, trạng thái Phó Chí Tắc trước mặt cô đều rất tốt.
Khi ở chung với bạn bè bạn học thì bình thản ung dung, Vân Li cũng không muốn cố gắng truy hỏi quá khứ của anh.
Trong mối quan hệ trước, cô hỏi qua vài lần, gần như Phó Chí Tắc không muốn nói ra, tựa như cô không muốn bị người ta nhắc đến chuyện mình chia tay.
Cô cảm thấy tất cả mọi chuyện, khi thời cơ chín muồi, Phó Chí Tắc sẽ nói với cô.
Anh không chủ động nói, có lẽ chính anh còn chưa tiêu hóa hết.
Vân Vĩnh Xương với Dương Phương cũng rời giường, ường như đã quen với việc Vân Li dậy sớm lăn lộn, không hỏi nhiều.
Vân Dã lặng lẽ ăn sáng cùng ba mẹ, ánh mắt của hai vị trưởng bối luôn ngó tới ngó lui trên người Vân Li.
Một lúc lâu, Dương Phương ôn nhu hỏi nói: "Li Li, ba con nói con có bạn trai, mời người ta tới nhà ăn một bữa cơm đi......"
"Để con hỏi anh ấy." Vân Li thất thần mà đáp vài câu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

