Trời tối dần, ánh đèn bên trong xe mỏng manh.
Vân Li quay sang Phó Chí Tắc, đặt tay trái lên tay Phó Chí Tắc.
Thời gian tới nay dài như vậy, cô vẫn luôn biết Phó Chí Tắc có tâm sự.
Lại cũng chưa từng nghĩ chuyện này sẽ tra tấn như vậy, theo anh như hình với bóng.
Đài phát thanh trong khuôn viên trường bắt đầu phát vào ban đêm, Vân Li ý thức được, bọn họ còn bên trong Tây Khoa Đại —— rất khó tưởng tượng, mỗi lần khi anh về tòa nhà thực nghiệm, là tâm tình như thế nào.
Khi gặp lại, cô cho rằng anh về thần đàn, cũng không biết, sau lưng anh gánh vác mọi thứ này.
Cũng chưa từng nghĩ tới, sau khi chính mắt thấy cảnh tượng như vậy, anh về trường như thế nào.
Vân Li nghĩ đến câu nói trước đây của anh: "Anh muốn quay lại bộ dáng trước kia, tìm em thêm lần nữa." Trong lòng đột nhiên hiện ra một ý nghĩ đáng sợ, một ý nghĩ sẽ làm cô bị áy náy vô biên tra tấn.
Anh chỉ trông giống bộ dáng trước kia của anh, nội tâm anh vẫn vỡ nát.
Tay Vân Li nới lỏng, trong giọng điệu có chút run rẩy: "Ngày thường anh đều giả bộ, phải không?"
Sau khi nói những lời đó, cô cảm nhận được Phó Chí Tắc cứng người trong giây lát.
Trầm mặc giây lát.
"Ừ." Phó Chí Tắc: "Anh nghĩ chắc em sẽ thích."
Trái tim đột nhiên như bị người ta véo chặt.
Anh là giả bộ cho cô xem.
Vân Li gục đầu xuống, còn thử khống chế ổn định trong giọng nói: "Em thật sự hy vọng anh sống tốt." Cô nói không được, thanh âm không kìm được mà nghẹn ngào: "Thật sự, Em hy vọng anh sống thật tốt."
Trong đoạn cảm tình này, Vân Li là người khởi xướng người nọ, nhưng trong quá trình ở chung, từ đầu tới đuôi, anh gần như đã làm tất cả những gì có thể.
Cho dù là chia tay, người nên khổ sở là cô, chứ không phải là Phó Chí Tắc.
Anh đã rất khổ sở, cũng đủ thống khổ rồi.
"Ừ." Phó Chí Tắc dùng tay phải che mặt Vân Li, ngón cái nhẹ nhàng xoa mi mắt dưới của cô, liên tục giúp cô lau đi giọt nước mắt vừa mới trào ra, tiếng nói của anh có chút khàn khàn: "Li Li, đừng khóc."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

