May mắn là không có thương vong. Nhưng chuyện này đủ để khiến cả đội cảnh giác cao độ.
Lần này là ăn may, vậy còn lần sau thì sao?
“Thôi được rồi, chuyện này đúng là lỗi của các cậu. Hôm nay mỗi người viết một bản kiểm điểm ba nghìn chữ nộp lên.”
Một giọng nói đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí trầm mặc trong phòng.
“Rõ ạ!” Cả phòng đồng thanh đáp lại.
Người vừa lên tiếng khoát tay, ra hiệu cho cả đám giải tán. Nhưng ánh mắt ông vẫn dừng lại trên người một người đàn ông đang đứng phía trước, gương mặt điềm đạm, sắc lạnh.
Khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, mặc quân phục tối màu. Mái tóc cắt ngắn càng tôn lên những đường nét rắn rỏi trên gương mặt nghiêm túc, điển trai, mang theo một khí chất lạnh lùng khó gần. Đôi mắt sâu thẳm như thể có thể nhìn thấu mọi thứ.
Phó Cục trưởng Trần từ lâu đã rất xem trọng người trẻ tuổi tài năng này.
“Có chuyện gì quan trọng mà khiến ngài phải đích thân tới đây?” Diệp Cẩn Thần nhìn ông, giọng bình tĩnh.
“Phân công lần này đã có kết quả, tôi mang danh sách tới cho cậu.”
Ông đưa tập hồ sơ qua, giọng điệu nhẹ nhàng hơn hẳn: “Nghe nói cậu không chịu đi viện, tiện đường tôi tới xem cậu thế nào.”
Dù sao cũng là người mình quản lý, không quan tâm không được.
“Cảm ơn ngài, tôi không sao.” Diệp Cẩn Thần đáp, vẫn giữ giọng điềm tĩnh như cũ.
Chỗ kẹp ảnh trong tập hồ sơ lại trống không, anh lật vài trang nhưng vẫn không thấy ảnh đâu. Rơi ở đâu rồi sao?
Lật tiếp sang phần lý lịch, nội dung ghi khá chi tiết. Cô gái này có vẻ còn rất trẻ nhưng bảng thành tích thì dài đến mấy trang. Năng lực phá án nổi bật, từng tham gia điều tra nhiều vụ lớn.
Hai mươi tuổi mà đã có hồ sơ thế này, quả thật khiến người ta kinh ngạc. Chỉ là... Tổ 8 xưa nay chưa từng nhận nữ nhân viên. Công việc nhiều, lại vất vả, không dễ gì mà chịu đựng được.
Không chỉ vậy, lần này còn để Phó Cục đích thân đưa người tới. Lẽ nào là “con cưng” của cấp trên? Không khéo lại là kiểu nhân vật khó chiều.
Vẻ mặt Diệp Cẩn Thần dần nghiêm lại, đang định lật thêm thì cánh cửa văn phòng bị gõ nhẹ.
“Đội trưởng Diệp, mời anh đến phòng tiếp khách nhận người.”
“Rõ.” Anh đóng tập hồ sơ lại, đứng dậy, bước về phía phòng tiếp khách.
Vừa mở cửa, anh đã nhìn thấy dáng người nhỏ nhắn đang ngồi bên bàn họp. Có lẽ nghe tiếng cửa mở, cô gái đang nghịch điện thoại kia cũng ngẩng đầu nhìn sang.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, cô sững người.
Không ngờ lại là anh...
Cô khẽ siết bàn tay, cảm xúc ngượng ngùng trong lòng cố gắng kìm lại, rồi nở nụ cười lịch sự. Dù sao cũng là người đã cứu mình, cô vẫn rất biết ơn.
Một gương mặt nhỏ nhắn hiện lên trước mắt anh.
Nét nào cũng tinh tế như búp bê sứ, làn da trắng như sứ, đôi mắt lấp lánh tựa vì sao. Lúc này, ánh nhìn của cô như đang nở một đóa cười dịu dàng.
Anh nhận ra cô, đây là nạn nhân trong vụ việc ban sáng.
“Chào cô, tôi là Diệp Cẩn Thần.” Anh chủ động lên tiếng giới thiệu.
“Chào anh, tôi là Tang Đồng.” Giọng cô trong trẻo, nhẹ nhàng vang lên.
Diệp Cẩn Thần hơi khựng lại. Tang Đồng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


