“Chữ Tang trong cây dâu tằm, chữ Đồng trong màu đỏ rực rỡ?” Anh hỏi lại.
“Vâng!” Cô nhanh nhảu gật đầu.
Anh nhìn cô thêm lần nữa, chân mày hơi nhíu lại.
“Cố vấn đặc biệt được điều từ huyện K tới?” Diệp Cẩn Thần đi thẳng vào vấn đề.
“Vâng.” Tang Đồng không tỏ ra bất ngờ trước câu hỏi này, bởi thân phận của cô vừa nãy đã được xác minh xong, có lẽ “ân nhân cứu mạng” cũng đã biết rõ cô là ai.
Thật ra trong lòng cô vẫn có chút xấu hổ. Việc bị tội phạm bắt cóc ngay trước ngày nhận chức... đúng là chẳng lấy gì làm vẻ vang.
“Vậy thì đúng rồi, đi theo tôi.” Giờ người cũng đã đến, anh đành tạm thời đưa cô theo, xem thử cô gái này có bản lĩnh gì mà khiến cả Phó Cục Trần phải đích thân ra mặt chào hỏi.
Dù sao thì... Tổ 8 chuyên xử lý những vụ trọng án, việc phải đối mặt với tội phạm hung ác cũng là chuyện thường tình. Chỉ xét riêng về thể lực, Diệp Cẩn Thần thấy cô không thật sự phù hợp với công việc ở đây.
“Ơ?” Tang Đồng chớp mắt, có vẻ chưa hiểu.
“Chào mừng đến với Tổ Điều Tra Đặc Biệt, Tổ 8. Từ giờ cô là thành viên trong đội tôi. Trước tiên, tôi dẫn cô về ký túc xá sắp xếp đồ đạc.”
Diệp Cẩn Thần liếc qua chiếc vali màu hồng cạnh cô, nói gọn gàng.
Tang Đồng: “...”
Cái gọi là “duyên số”, đúng là cứ càng sợ điều gì thì lại càng không tránh được điều ấy.
Cô lặng lẽ đi theo Diệp Cẩn Thần rời khỏi phòng tiếp khách. Ánh mắt cô dừng lại nơi vết băng trắng trên vai anh, vốn định hỏi vài câu nhưng nhìn bóng lưng đi phía trước, cuối cùng cô vẫn không nói gì.
Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, “ân nhân cứu mạng” đã trở thành đội trưởng của cô. Chẳng hiểu sao, cô lại chẳng thấy vui vẻ chút nào cả.
Ký túc xá nằm ngay phía sau tòa nhà làm việc của sở cảnh sát, đi bộ chỉ mất khoảng năm phút.
Diệp Cẩn Thần đi phía trước, có thể nghe rõ tiếng bánh xe vali lăn lộc cộc phía sau.
Không thể phủ nhận, thời tiết ở tỉnh A nóng hơn quê cô rất nhiều. Giờ bước vào nhà mới thấy dễ thở hơn chút.
“Tất cả thành viên Tổ 8 đều ở tầng ba.” Diệp Cẩn Thần nói.
Tang Đồng khẽ gật đầu, theo anh đi lên cầu thang. Tòa ký túc xá có năm tầng, không có thang máy nên chỉ còn cách cuốc bộ từng bậc.
Chưa đi được bao nhiêu, đến đoạn rẽ ở tầng một, Diệp Cẩn Thần liếc qua thấy cô đang ra sức kéo vali. Có lẽ vì tay nặng nên cả hai tay đều bám chặt vào tay cầm, mặt cúi xuống, cố leo từng bước một.
Anh nhìn đôi tay nhỏ nhắn mảnh khảnh của cô, trong lòng không khỏi dấy lên cảm giác phức tạp. Xem ra lần này anh thật sự vướng phải một “tiểu tổ tông” rồi.
Thật ra với Tang Đồng, leo lên tầng ba chẳng có gì đáng nói. Ở huyện, ký túc xá của cô tận tầng bốn, leo riết thành quen.
Đột nhiên, tay kéo vali nhẹ hẳn đi. Cô quay đầu thì thấy người vừa đi trước chẳng biết quay lại từ lúc nào, tay đã đặt lên cần kéo hành lý của cô.
“Để tôi giúp.” Anh bình thản nói.
Cô định từ chối, nhưng nghĩ lại, đành khẽ đáp: “Cảm ơn anh.”
Diệp Cẩn Thần nhận lấy vali từ tay cô. Ban đầu anh cũng chẳng để tâm, nghĩ rằng hành lý của cô gái thì làm gì nặng đến mức nào. Nhưng vừa nhấc lên, cả người anh nghiêng sang một bên vì sức nặng bất ngờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


