Lời này của Trần thị thật sự hơi trái lương tâm. Đó mà gọi là nhiều tâm nhãn sao? Rõ ràng tâm nhãn nhiều như mắt sàng. Chẳng nói chuyện khác, từ ba tuổi cậu đã biết sai hai người anh đi phá gà nhà chỉ để được ăn thịt.
Người ăn đòn là hai ông anh, còn thịt gà cậu ăn chẳng thiếu miếng nào.
Gà nhà hết đường phá thì cậu bắt đầu sai bọn trẻ trong thôn. Đám trẻ ấy bị đánh xong vẫn không quên lén mang thịt cho cậu ăn.
Đến cả con chó nhà thôn trưởng cũng bị thằng nhóc này xúi cháu trai thôn trưởng làm chết.
Nếu không phải Vương thị vô tình phát hiện cậu dẫn một đám trẻ lên phía sau núi nướng thịt chó, chuyện này đến giờ có khi vẫn còn chưa bị lộ.
“Đúng, nên cho Cẩu Oa đi!” Vương thị lập tức tán thành.
Chỉ cần Cẩu Oa đi học, không ở nhà, hai con trai nàng sẽ không còn suốt ngày ăn đòn. Không ai hiểu được cảm giác uất nghẹn khi tận mắt nhìn con mình gánh tội thay người khác.
Cứ tiếp tục thế này, hai đứa con nàng biết đến bao giờ mới nên người. Phải tránh xa, nhất định phải tránh xa.
Thẩm Xuyên nhìn đứa cháu nhỏ dù đang bị nhắc tên vẫn chậm rãi uống canh, nhớ lại đủ chuyện trong hai năm qua.
Nếu không phải những đứa bị cháu trai nhỏ này sai khiến đều là trẻ con, chẳng biết giấu chuyện, e rằng chẳng ai nghĩ được tới đầu cậu.
“Cẩu Oa, con có muốn đi học không?”
Thẩm Trường Hà thế nào cũng không ngờ chuyện đọc sách lại rơi lên đầu con trai mình.
Trong nhà phải hòa thuận, hắn không thể tranh suất đi học với nhà đại ca.
Thẩm Thanh Vân cũng nghĩ như vậy nên vô cùng bất ngờ. Cả nhà góp sức nuôi cậu đọc sách, gánh nặng này quá lớn.
Cậu không gánh nổi. Kiếp trước cha cậu còn là giáo sư mà vẫn chẳng bồi dưỡng cậu thành nhân tài, huống hồ điều kiện hiện giờ gian khổ như vậy.
Muốn biết chữ, chờ lớn lên cậu thiếu gì cách, không cần cố ý đi học.
“Con không đi. Con không nỡ xa gia nãi, cha nương, đại bá, đại bá mẫu, còn có các huynh đệ tỷ muội nữa.”
Một câu khiến tất cả mọi người có mặt đều cảm động.
Vương thị nghe xong lập tức thấy không ổn. Cẩu Oa không đi học, hai con trai nàng lại tiếp tục bị dụ đi làm chuyện xằng bậy.
Nàng đã tưởng tượng ra cảnh sau này hai đứa con trai thỉnh thoảng lại ăn một trận đòn.
Cứ thế này thì bao giờ mới yên. Phải tách ra, nhất định phải tách ra.
“Có phải đi luôn không về đâu, chẳng phải còn ngày nghỉ sao.”
Trong lòng Thẩm Xuyên lại vô cùng dễ chịu. Cùng là không muốn đi học, nhìn hai đứa nhà lão đại, đứa thì đùn đẩy, đứa thì khóc nháo.
Lại nghe lời cháu trai nhỏ nói là không nỡ xa bọn họ. Nghe lọt tai biết bao. Càng nghĩ càng thấy đứa cháu nhỏ này thích hợp đi học.
“Vậy quyết định thế đi. Ngày mai Trường Hà dẫn Cẩu Oa lên tư thục trên trấn.”
Một lời định đoạt. Trên bàn cơm, ngoài Thẩm Thanh Vân, ai nấy đều lộ vẻ vui mừng.
Vương thị nói: “Trong phòng ta có một mảnh vải, đến lúc đó ta may cho Cẩu Oa một cái túi sách nhỏ.”
“Vợ lão nhị, lát nữa sang phòng ta. Ta lấy cho con mảnh vải, may Cẩu Oa một bộ quần áo mới.” Trần thị nói tiếp.
Thẩm Thanh Phong dùng tay áo quệt nước mắt lung tung, nhe răng cười: “Tốt quá, con không phải đi học rồi.”
Chỉ có đại ca Thẩm Thanh Dương còn hơi có lương tâm, đầy vẻ thương cảm nhìn đường đệ sắp phải bước vào những ngày khổ sở.
Thẩm Thanh Vân muốn nói rồi lại thôi, rất muốn bảo chuyện này vẫn có thể bàn thêm.
Đọc sách biết chữ là chuyện tốt, cậu không cần lo, nên để hai ông anh đi mới đúng.
Nhưng thấy người lớn đã nói chuyện hăng say, cậu chép miệng. Thôi vậy, đi thì đi. Coi như cậu chiều lòng trưởng bối.
Một bữa cơm kết thúc, cũng tuyên bố những ngày tháng tự do tự tại của Thẩm Thanh Vân sắp chấm dứt.
Cậu đứng một mình trong sân, nhìn ba con gà đang bới thức ăn, âm thầm buồn bã.
Cậu sắp đi học rồi, có thể vin vào cớ này bảo bà nội giết một con gà không nhỉ?
Cậu còn nhớ trước khi đường ca nhà đại gia gia vào tư thục, nhà ấy từng làm một lễ nhập học rất đặc biệt.
Tối trước ngày nhập học bái sư, họ chuẩn bị một đĩa bánh Định Thắng, lại thêm một đĩa bánh ú, lấy âm đọc ghép thành ý “thi đỗ”.
Trong bánh ú có một chiếc gói thành hình vuông gọi là bánh “ấn”, còn hai chiếc làm dài như cán bút gọi là bánh “bút”, lấy ý “nhất định trúng”.
Yêu cầu của cậu không cao, chẳng cần phiền phức như vậy. Giết một con gà cho cậu ăn cái đùi là được.
“Tam đệ, đừng nhìn gà nữa. Nãi nãi nhìn đệ nửa ngày rồi đó.”
Chẳng biết Thẩm Thanh Dương đi tới từ lúc nào, ghé tai cậu nhỏ giọng nhắc.
Thẩm Thanh Vân thản nhiên đổi đề tài, nhón chân vỗ vai đại ca: “Đại ca yên tâm. Chờ đệ học thành trở về, nhất định sẽ dạy huynh biết chữ. Đệ bảo đảm không đánh lòng bàn tay huynh.”
Như sợ người khác không tin, cậu còn gật đầu thật mạnh. Khóe mắt thấy bà nội nở nụ cười hài lòng, cậu mới thở phào trong lòng.
Thẩm Thanh Dương cảm động vô cùng. Cậu ít nhiều cũng biết đọc sách biết chữ có chỗ tốt, chỉ là không muốn sống như đường ca.
Giờ không cần đi học mà vẫn có cơ hội biết chữ, cậu lập tức vui vẻ: “Cẩu Oa, đệ tốt với huynh thật. Sau này muốn làm gì cứ nói với huynh.”
Mắt Thẩm Thanh Dương sáng lên, lén lút đi về phía đống củi, chỉ sợ làm kinh động con gà đang đi dạo.
“Thẩm Thanh Dương! Con lăn lại đây cho ta!” Vương thị cầm một túi vải xanh, chống nạnh quát lớn.
Thẩm Thanh Dương lập tức đứng yên, ủ rũ đi tới.
Thẩm Thanh Vân cũng xoay người, vẻ mặt ngơ ngác nhìn Vương thị, toàn thân như đang hỏi đại bá mẫu làm sao vậy.
Trong lòng cậu hơi tiếc nuối. Ngày tháng càng lúc càng khó sống.
Đồng thời cậu âm thầm oán thầm, cả nhà họ Thẩm chỉ mình cậu có nhũ danh xấu là Cẩu Oa.
Chỉ vì trận bệnh nặng năm ba tuổi dọa Thẩm Trường Hà sợ hãi, nhất quyết đặt cho cậu một cái nhũ danh xấu, còn yêu cầu cả nhà đều phải gọi như thế.
Sau khi xuyên tới, cậu luôn chú ý giữ gìn sức khỏe, hai năm nay không bệnh tật gì. Công lao ấy lại bị người cha hời của cậu quy hết cho cái nhũ danh này.
Xem tình hình, muốn thoát khỏi cái tên Cẩu Oa còn một chặng đường rất dài.
Vương thị khó nói hết bằng lời nhìn Thẩm Thanh Vân một cái, rồi túm tai con trai cả: “Nói xem, vừa rồi con định làm gì? Theo ta vào phòng, xem ta xử lý con thế nào.”
Chẳng bao lâu sau, trong phòng vang lên tiếng Thẩm Thanh Dương gào khóc xin tha.
Lúc này, Thẩm Thanh Phong cầm một chiếc bánh cao lương đi tới bên Thẩm Thanh Vân, cắn một miếng rồi tò mò nhìn về phía nhà mình: “Đại ca sao thế?”
Thẩm Thanh Vân lập tức thấy buồn thay cho đại bá mẫu. Bắt đi một đứa lại tới một đứa khác, quả nhiên khó mà đề phòng.
Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, Thẩm Thanh Vân đã bị người ta lôi khỏi chăn.
“Cẩu Oa, mau tỉnh, phải lên trấn rồi.”
Bàn tay to của Thẩm Trường Hà vỗ loạn trên mặt cậu.
Thẩm Thanh Vân bị vỗ tỉnh hẳn. Không cần nhìn ngoài cửa sổ cũng biết bên ngoài tối đen.
“Cha, giờ nào rồi?”
“Giờ Dần.” Phía bên kia giường sưởi vang lên tiếng trẻ sơ sinh cựa mình, Thẩm Trường Hà lập tức hạ giọng giục: “Mau mặc quần áo.”
Ghê thật, ba giờ sáng! Từ khi đến đây, cậu chưa bao giờ dậy sớm đến vậy. Khắp người Thẩm Thanh Vân đều toát ra oán khí.
Lý thị ngồi dậy, nhẹ nhàng vỗ hai con gái bên cạnh. Hai đứa bé lại ngủ yên, bà quay đầu hạ giọng nói: “Quần áo mới của con làm xong rồi, để ngay bên gối.”
Nghe tiếng mẹ, Thẩm Thanh Vân thu lại oán khí, ngoan ngoãn mặc quần áo.
Hai cha con thu dọn xong rồi rời khỏi sân nhà họ Thẩm.
Trên đường, Thẩm Thanh Vân ngẩng đầu nhìn bầu trời. Đây có phải chính là cái gọi là đội sao đạp trăng không?
Từ thôn Thanh Sơn đến trấn đi bộ mất một canh giờ. Hai năm nay cậu mới lên trấn một lần.
Lần đó ngồi xe bò, mất khoảng nửa canh giờ.
“Cha, chúng ta đi xe bò được không?”
Thẩm Trường Hà mang mười lăm lạng bạc trong người, bước chân cũng có phần cứng nhắc: “Xe bò phải chờ đến giờ Mão, giờ này chưa có.”
Như chợt nghĩ tới gì đó, hắn dừng lại: “Con buồn ngủ à? Lại đây, cha cõng.”
Thẩm Thanh Vân lắc đầu: “Không cần, con không buồn ngủ.”
Thẩm Trường Hà chẳng nghe, ngồi xổm trước mặt cậu: “Lên đây, cha cõng con.”
“Thật sự không cần. Chờ con mệt rồi cha hãy cõng.” Tuy cậu mới năm tuổi, nhưng cũng nặng hơn ba mươi cân. Đường chỉ mới bắt đầu đi, thế nào cậu cũng không thể yên tâm để cha cõng suốt.
Thẩm Trường Hà đứng lên, vẫn không yên lòng dặn: “Mệt thì nhất định phải nói với cha, nghe chưa?”
Thẩm Thanh Vân gật đầu. Người ta thường bảo trẻ con tinh lực dồi dào, nhưng đó là khi được chơi.
Đổi thành đi đường, ngay cả một đứa trẻ ‘giả’ như cậu cũng hơi không chịu nổi. Cắn răng đi gần nửa quãng đường, cuối cùng Thẩm Trường Hà xót con, lấy cớ chê cậu đi quá chậm rồi cưỡng ép cõng lên lưng.
Dậy sớm, lại đi lâu như vậy, Thẩm Thanh Vân cuối cùng không chống nổi. Chẳng bao lâu sau cậu ngủ thiếp trên lưng cha, một giấc thẳng đến trước cửa tư thục.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)