Trấn Thuận Ninh, thôn Thanh Sơn.
Ánh nắng rải xuống mặt đất, ấm áp đến mức khiến người ta lười biếng.
Thẩm Thanh Vân ngồi xổm dưới mái hiên, bàn tay nhỏ nắm một que gỗ, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm ba con gà nhà mình đang thả trong sân, cúi đầu bới thức ăn.
Cậu lặng lẽ nuốt nước miếng mấy lần, đầu lưỡi vô thức liếm khóe môi.
Từ khi mẹ sinh đôi hai em gái, trong nhà giết gà bồi bổ cho mẹ, cậu ké được ít thịt gà. Tính đến nay đã gần hai tháng rồi.
Cậu muốn ăn thịt!
“Cẩu Oa? Con ngồi đây làm gì thế?” Vương thị bưng một chậu gỗ từ trong phòng đi ra.
Khóe mắt liếc thấy đứa cháu nhỏ dưới mái hiên, sắc mặt nàng lập tức căng lên, bước nhanh tới xua tay.
“Mau ra ngoài chơi đi, đừng ngồi trong sân nghĩ chuyện linh tinh! Nhà chỉ còn ba con gà, phải giữ lại đẻ trứng. Chỉ cần chết một con thôi, nãi nãi con về chắc chắn sẽ nổi giận.”
Thẩm Thanh Vân lập tức thu lại vẻ thèm thuồng trong mắt.
Sơ suất rồi. Còn chưa tính xong nên để ai gánh tội thay thì đã bị đại bá mẫu phát hiện.
Kiếp trước, cậu là con trai của một giáo sư nổi tiếng, ăn mặc chẳng phải lo. Cậu mất hai mươi năm mới khiến người cha giáo sư chấp nhận sự bình thường của mình.
Được cái nhân phẩm không tệ, vì cứu một đứa trẻ mà rơi xuống nước chết.
Mở mắt lần nữa, cậu biến thành Thẩm Thanh Vân ba tuổi. Nhà này cái gì cũng tốt, chỉ hơi nghèo. Không đến mức đói bụng, nhưng chẳng có thịt ăn.
Nếu đã bị phát hiện thì kế hoạch tạm gác lại. Ba con gà quả thật hơi ít, vẫn nên nghĩ cách khác.
Cậu thản nhiên chắp hai tay nhỏ sau lưng, đi ra ngoài cổng viện.
Vương thị âm thầm thở phào, đặt chậu gỗ xuống, quay người lấy một chiếc ghế gỗ kê trước chậu.
Nàng nghĩ bụng mình phải trông chừng trong sân. Cẩu Oa rõ ràng đã nảy ý, kiểu gì cũng sai hai đứa con trai của nàng về phá gà.
Cũng chẳng biết Cẩu Oa lấy đâu ra lắm tâm nhãn như vậy, có thể khiến hai đứa con trai nàng ngoan ngoãn nghe lời. Vì chuyện này, hai năm qua hai đứa chẳng ít lần ăn đòn.
Nghĩ tới đó, Vương thị thở dài thật sâu, hai đứa con ngốc của nàng sau này biết làm sao đây.
Rõ ràng hôm nay Vương thị lo hơi thừa. Mãi đến chạng vạng, hai con trai bà cùng những người trong nhà đi làm đồng mới lục tục trở về.
Vương thị nhanh tay bưng cơm canh đã nấu lên bàn.
Vẫn là ba món quen thuộc: bánh cao lương, dưa muối và canh rau xanh.
Điểm tốt duy nhất là lương thực đủ ăn, trong nhà không chia phần riêng từng người.
Hai người già nhà họ Thẩm là Thẩm Xuyên và Trần thị; nhà đại bá Thẩm Trường Sơn có năm người, hai trai một gái; Thẩm Thanh Vân cùng cha mẹ là ba người; cộng thêm hai em gái song sinh vừa mới chào đời, hiện giờ cũng được tính là người trong nhà.
Tổng cộng mười một người quây quần quanh bàn cơm, vô cùng náo nhiệt.
Nhà nông không có nhiều quy củ, lúc ăn cơm mọi người vừa ăn vừa rôm rả chuyện trò.
Thẩm Xuyên uống một ngụm canh rau, đặt bát xuống, nhìn ba đứa cháu trai đang ăn rồi nói: “Mấy năm nay mùa màng thuận lợi, trong nhà cũng dư dả hơn trước không ít. Ta định cho một đứa nhỏ đi học.”
Lời vừa dứt, không khí náo nhiệt trên bàn cơm lập tức im bặt, như thể thời gian ngừng lại.
Thẩm Trường Sơn nhai vội mấy miếng bánh trong miệng rồi nuốt xuống: “Cha, đi học tốn không ít tiền, nhà mình lấy đâu ra nhiều bạc như vậy?”
Người nhà họ Thẩm ít nhiều đều biết chuyện học hành tốn kém là nhờ nhà anh cả của Thẩm Xuyên là một trong những hộ khá giả trong thôn.
Ba năm trước, nhà ấy đã cho cháu trai tới tư thục trên trấn học chữ.
Nghe nói riêng thúc tu một năm đã mất mấy lạng bạc, chưa kể đi học còn cần bút mực giấy nghiên.
Thẩm Xuyên không nói gì, chỉ nhìn sang người bạn già Trần thị bên cạnh.
Trần thị đặt đũa xuống, ngồi thẳng người: “Mấy năm nay trong nhà có dư ra chút tiền. Tính đến giờ, tổng cộng có mười lăm lạng bạc.”
Dĩ nhiên đây là số tiền còn lại sau khi trừ hết chi tiêu sinh hoạt, là khoản dư thật sự.
Trần thị vừa nói xong, tất cả mọi người trên bàn đều rơi vào trầm tư.
Quả bom ông nội ném xuống bàn cơm hoàn toàn không ảnh hưởng tới Thẩm Thanh Vân.
Cậu vẫn nghiêm túc ăn chiếc bánh cao lương trong tay. Bánh trong miệng phải nhai thêm vài lần, nhai nát rồi uống một ngụm canh rau cho trôi xuống. Hoàn hảo.
Cậu cảm thấy mấy năm nay mưa thuận gió hòa quá mức, thuận đến nỗi ông nội mình hơi bay bổng rồi.
Mười lăm lạng bạc mà cũng dám nghĩ đến chuyện cho người đi học, còn mạnh dạn hơn cả một người hiện đại xuyên tới đây như cậu.
Khi vừa xuyên tới, Thẩm Thanh Vân không phải chưa từng nghĩ đến chuyện đọc sách, khoa cử.
Nhưng chỉ khi thật sự sống ở cổ đại, cậu mới biết con đường này gian nan đến mức nào. Chưa nói có làm nên chuyện hay không, riêng vấn đề tiền bạc đã đủ chặn phần lớn mọi người ở ngoài cửa.
Cậu từng sang nhà đại gia gia hỏi đường huynh đang học tư thục. Cũng chẳng biết triều đại này phát triển kiểu gì, riêng thúc tu một năm đã tới mười hai lạng.
Hoàn toàn không phải ba năm lạng như trong ấn tượng của cậu.
Nói cách khác, chút tiền nhà họ Thẩm tích cóp bao năm cũng chỉ đủ đóng một năm thúc tu.
Chưa kể khoa cử. Khoa cử là gì? Chính là ngàn quân vạn ngựa cùng chen qua một cây cầu độc mộc. Kiếp trước cậu có điều kiện học tốt đến vậy mà thi đại học còn bị người ta loại, huống hồ là đi thi khoa cử.
Thẩm Thanh Vân thu lại suy nghĩ, bẻ một miếng bánh thả vào bát canh rau. Ngâm thêm một lúc đi, nhai đến mỏi cả miệng rồi.
Trên cậu còn có hai người anh, chuyện đi học thế nào cũng chẳng đến lượt cậu.
Cậu có lòng tin, chờ lớn thêm chút nữa, kiểu gì cũng có cách khiến cuộc sống của mình thoải mái dễ chịu.
“Có mười lăm lạng cũng không đủ đâu, cha. Cha phải biết đọc sách tốn tiền thế nào chứ. Chẳng phải ném bạc xuống nước sao?” Thẩm Trường Sơn đầy vẻ không tán thành.
Vương thị bên cạnh cũng gật đầu theo.
Thẩm Xuyên nhìn sang người con trai thứ hai vẫn chưa tỏ thái độ gì, chỉ thấy hắn với tay lấy luôn bát canh đang ngâm bánh của đứa cháu nhỏ, ba hai miếng ăn sạch, rồi đắc ý nhìn con mình.
Đổi lại là một cái vỗ của Lý thị cùng cái trợn mắt trắng của con trai.
Như thể chuyện này hoàn toàn chẳng liên quan gì đến nhà họ vậy.
“Lão nhị, con thấy sao?”
Cha của Thẩm Thanh Vân là Thẩm Trường Hà chậm rãi bẻ bánh thả vào bát canh, đặt trước mặt con trai rồi thờ ơ nói: “Con nghe cha.”
Hắn biết bao năm nay trong lòng cha mình vẫn nghẹn một hơi. Rõ ràng là hai anh em ruột nhưng cuộc sống hai nhà lại ngày càng cách xa nhau. Không so thì thôi, đã so là thấy đau lòng. Cha hắn quy toàn bộ khoảng cách ấy cho việc năm xưa đại bá được học mấy năm, còn mình thì không.
Theo hắn thấy, cha mình chỉ là nghĩ không thông. Nhà mình sống tốt ngày tháng của mình chẳng được sao, sao cứ phải đi so với người khác?
Nhưng ai bảo đó là cha hắn. Chỉ cần cha thấy thoải mái trong lòng, muốn làm sao thì làm, dù gì số tiền ấy hắn cũng chẳng sờ tới được.
Hắn liếc con trai một cái. Suốt ngày chỉ nghĩ tới miếng ăn, còn làm người ta ghét, càng chẳng có phần.
Thẩm Trường Sơn nghe vậy càng sốt ruột: “Nhị đệ, đệ sao lại theo cha làm bừa?”
Sắc mặt Thẩm Xuyên trầm xuống: “Hôm nay ta bàn với các con là chuyện cho ai đi học!”
Dù sao cũng là gia chủ. Câu này vừa nói ra, Thẩm Trường Sơn lập tức im lặng, hoàn toàn từ bỏ giãy giụa.
Ánh mắt các trưởng bối đồng loạt đổ lên ba đứa cháu trai nhà họ Thẩm.
Thẩm Thanh Dương tám tuổi bị nhìn đến căng thẳng, cuối cùng chịu không nổi, lớn tiếng nói: “Con không đi! Con lớn rồi, có thể giúp nhà mình ra đồng làm ruộng. Cho đệ đệ đi đi.”
Đi học có gì tốt? Đường ca từ khi đi học, lâu lâu mới về thôn một lần. Về rồi cũng không được ra ngoài chơi, chỉ có thể ở nhà đọc sách.
Ban đầu đường ca còn khóc lóc kể với cậu phu tử nghiêm khắc thế nào, đánh lòng bàn tay ra sao, đến nổi bàn tay sưng bóng cả lên.
Giờ đến người cũng chẳng thấy mặt.
Lời vừa dứt, ánh mắt các trưởng bối chuyển sang Thẩm Thanh Phong bên cạnh.
Thẩm Thanh Phong òa một tiếng khóc to: “Con không đi! Con không muốn rời nhà, không muốn bị đánh lòng bàn tay, con không học!”
“Đứa nhỏ này, đọc sách biết chữ, sau này không phải xuống ruộng. Bị đánh lòng bàn tay thì có gì đáng sợ?” Vương thị đưa tay kéo con trai thứ hai hai cái.
Mặc cho Vương thị khuyên thế nào, Thẩm Thanh Phong cũng không chịu nghe, chỉ khóc lóc nhất quyết không đi học.
Còn Thẩm Thanh Vân thì bị cả nhà bỏ qua hoàn toàn. Mới năm tuổi mà ngày ngày đã quậy gà chọc chó, cho cậu đi học mới thật sự là ném bạc xuống nước.
Thẩm Xuyên thở dài thật sâu, trong lòng phiền muộn. Hai đứa cháu đều không muốn đi, trâu không muốn uống nước cũng chẳng thể ép cúi đầu.
Lúc này, Trần thị bên cạnh lên tiếng: “Theo ta thấy vẫn là nên cho Cẩu Oa đi. Đọc sách là chuyện của người thông minh. Cẩu Oa từ bé đã nhiều tâm nhãn.”
Một câu khiến cả nhà im bặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)