“Tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi, chúng ta vốn không cùng một thế giới.”
Sắc mặt Tạ Sầm trắng bệch: “Cậu có ý gì?”
“Chia tay đi.”
“Tôi không đồng ý.” Tạ Sầm nghiến răng từ chối ngay lập tức: “Khương Hành, cậu rốt cuộc có lương tâm hay không hả?”
Khương Hành nghe vậy thì muốn cười, và rồi cô bật cười thật sự: “Tạ Sầm, thật ra cậu cũng chẳng yêu tôi đến thế đâu.”
“Chuyện của cậu với những cô gái khác tôi đều biết cả. Cậu xem, chính bản thân cậu còn không làm được mà còn chạy đến đây chất vấn tôi thay lòng đổi dạ, cậu không thấy nực cười lắm sao?”
Đôi mắt Tạ Sầm đỏ ngầu, cậu ta cảm thấy mỗi lời Khương Hành nói ra đều như dao cắt vào tim mình. Cậu ta đột ngột vươn tay ôm chặt lấy cô, cứng rắn tuyên bố: “Khương Hành, tôi sẽ không chia tay đâu.”
“Tôi chỉ có mình cậu thôi, không có ai khác hết.”
“...”
Ở cách đó không xa, Cố Tu Hạc nhìn thấy cảnh tượng này thì mím chặt môi, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
Mục Cảnh Sơ không biết đã đứng cạnh cậu từ lúc nào, trong mắt lộ ra vẻ đắc thắng rồi mỉa mai: “Đây chính là cô gái mà cậu thích sao, nhìn đi, cũng chỉ là một đồ lẳng lơ mà thôi.”
Cố Tu Hạc quay người bỏ đi, nhàn nhạt buông một câu: “Tôi không thích cô ta.”
Đúng là cậu không hề thích cô.
Tất cả những chuyện này chẳng qua đều nằm trong tính toán của cậu, từ việc Mục Cảnh Sơ lấy lòng cô cho đến cơn thịnh nộ của Tạ Sầm, rồi sau đó là màn tranh đấu lẫn nhau giữa bọn họ...
Thật là thú vị biết bao.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, khóe miệng Cố Tu Hạc nhếch lên một độ cong đầy lạnh lùng.
Nhưng chẳng hiểu sao, trong đầu cậu cứ hiện lên mãi hình ảnh hai người kia đang ôm nhau vừa rồi.
Nơi lồng ngực bỗng cảm thấy nhói lên, giống như có một cục nghẹn đang chặn ở đó. Cảm giác này thật xa lạ, là điều mà cậu chưa từng trải qua bao giờ.
Cậu liệu có thích người phụ nữ đó không?
Sẽ không đâu.
Cậu sẽ không bao giờ thích bất kỳ ai cả.
......Sau kỳ thi tháng, chỗ ngồi trong lớp được sắp xếp lại.
Cố Tu Hạc vẫn chọn vị trí cũ nên Khương Hành cũng không chuyển đi. Lần này Trần Tuyết cùng nhóm với cô nhưng lại ngồi ở phía sau.
“Tiến bộ của cậu thật sự quá lớn luôn đó. Ban nãy lớp trưởng đi lên văn phòng, nói là cô chủ nhiệm cười đến mức mặt mày rạng rỡ, còn bảo sẽ đưa chúng ta đi dã ngoại nướng thịt nữa, không biết là thật hay giả đây?”
“Nướng thịt sao?”
Sành điệu vậy sao?
Trên mặt Trần Tuyết lộ rõ vẻ tươi cười: “Cả hạng nhất lẫn hạng nhì toàn trường đều ở lớp mình, cậu bảo sao cô ấy không vui cho được? Sáng nay tớ thấy chủ nhiệm Lớp 1 mà mặt mũi đen kịt như đít nồi, buồn cười chết đi được.”
Nói đến đây, cô ấy đột nhiên quay đầu liếc nhìn một nữ sinh ở tổ giữa rồi hạ thấp giọng nói: “Cậu chắc chưa nhìn thấy Lưu Mộng Dao đâu nhỉ, nghe người ta nói tối qua cậu ta gọi điện thoại cho ai đó rồi khóc thút thít đấy. Bình thường thì kiêu căng ngạo mạn chẳng coi ai ra gì, vậy mà lần này lại bị văng ra khỏi top 10 rồi.”
Lưu Mộng Dao thì cô có biết, mấy ngày trước cô ta còn mời cô đi ăn cơm nữa. Sau khi ăn xong, cô mới nghe Trần Tuyết kể rằng trong kỳ thi tháng trước, vì sự xuất hiện của học sinh chuyển trường là cô mà Lưu Mộng Dao đã tụt xuống hạng mười một toàn trường, khiến cô ta ghen ăn tức ở rồi đi nói xấu sau lưng cô.
“Chuyện này thì không thể trách tớ được rồi.”
Khương Hành nhún vai, bày ra vẻ mặt vô tội.
Trần Tuyết che miệng cười khúc khích.
Tiết học đầu tiên của buổi chiều là tiết của cô chủ nhiệm, nhưng đã được cô giáo đổi thành tiết sinh hoạt lớp. Sau khi phân tích tình hình kỳ thi tháng lần này, cô giáo liền thông báo về buổi dã ngoại nướng thịt vào thứ Bảy tuần này.
Lời vừa dứt, cả lớp lập tức bùng nổ những tiếng hét hò phấn khích.
Khương Hành cũng hùa theo góp vui, hai tay ra sức vỗ tay nhiệt liệt.
Cố Tu Hạc ở bên cạnh liếc nhìn một cái, rồi đưa tay định lấy lại cuốn bài tập.
Khương Hành nhanh mắt nhanh tay ấn chặt lấy, không cho cậu lấy đi: “Sắp xong rồi, sắp xong rồi mà.”
Đúng là đồ keo kiệt.
Cô vội vàng cúi đầu tiếp tục chép, thứ cô đang chép chính là cuốn bài tập vật lý mà cậu đã làm xong từ trước.
Buổi nướng thịt được định vào thứ Bảy, nên Khương Hành cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đi ăn cơm cùng Mục Cảnh Sơ nữa. Thứ Sáu, mọi người đều bận rộn chuẩn bị những thứ cần thiết cho buổi dã ngoại, nào là thuê xe buýt, mua dụng cụ nướng, thịt, rau củ và các loại gia vị...
Cố Tu Hạc là cán bộ lớp nên được phân công đi mua thịt, Khương Hành lo lắng cậu sẽ bị người ta chặt chém nên đã xung phong dẫn cậu đi cùng.
Hai người chạy đôn chạy đáo suốt cả buổi trưa, đi khắp các chợ rau trong thành phố. Cuối cùng họ đã mua được thịt thăn, thịt xiên và cánh gà...
Khương Hành dẻo miệng nên còn được ông chủ tặng không cho hai chiếc bát nhựa.
Cố Tu Hạc đi theo sau cô, lẳng lặng xách đồ đạc trên tay.
Thực ra trong sách, sự miêu tả về tình cảm của hai người họ không hề rõ ràng. Mục Cảnh Sơ luôn coi Cố Tu Hạc là đối thủ, sau đó mới là sự quan tâm âm thầm đầy tinh tế. Lần đầu tiên cậu ấy thể hiện sự rung động là vào dịp Giáng sinh, thái độ lạnh lùng của Cố Tu Hạc đã khơi dậy bản tính chinh phục trong cậu ấy, hai người vì một chuyện nhỏ mà đánh nhau một trận. Trong đêm tối, ánh mắt Cố Tu Hạc sắc lẹm như dao... Đó là lần đầu tiên Mục Cảnh Sơ nhìn thấy một mặt khác của cậu, và theo sau đó là tiếng trái tim đập thình thịch liên hồi.
Hiện tại, bất kể nguyên nhân nào dẫn đến sự sai lệch này, Khương Hành đoán rằng có lẽ Mục Cảnh Sơ đang hiểu lầm chuyện gì đó nên mới cố ý tiếp cận cô.
Điều này cũng giải thích được cho sự chủ động trước đó của cậu ấy.
Mục Cảnh Sơ trong sách tuy bình thường luôn tỏ ra dịu dàng, nhưng đó chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài.ấCậu ấy chẳng hề để tâm đến bất kỳ ai, đặc biệt là các cô gái.
Khương Hành tuy rất thích cái vẻ giả tạo đáng ghét đó của cậu ấy để đi khoe khoang trước mặt Cố Tu Hạc, nhưng cô cũng không dám thực sự đi thử thách giới hạn của cậu ấy, vì cô vốn chẳng tự luyến đến mức đó.
Bây giờ cô chỉ cảm thấy may mắn vì mình đã chuẩn bị sẵn hai phương án. Tiếp theo, cô sẽ không màng đến chỗ Mục Cảnh Sơ nữa, vì nếu cậu ấy đã thích Cố Tu Hạc thì cô sẽ dồn hết sức lực lên người Cố Tu Hạc.
Để cậu tránh xa cái tên Mục Cảnh Sơ kia ra một chút.
Sáng sớm thứ Bảy, các thành viên Lớp 2 đã tập trung đông đủ tại cổng trường.
Địa điểm được chọn là một bờ hồ ở vùng ngoại ô, nơi đây phong cảnh hữu tình, thường xuyên thấy người dân đến đây câu cá, thậm chí còn có các cặp đôi đến chụp ảnh cưới.
Hồ có một cái tên rất hay là Hồ Tiên Tử, ở địa phương còn lưu truyền những truyền thuyết về cái hồ này. Phía thượng nguồn có một cây cầu bắc ngang qua, hai bên bờ đê trồng đầy hoa cỏ được cắt tỉa rất đẹp mắt. Hồ có hình dáng như một quả bầu hồ lô, phía hạ lưu mặt hồ rộng mênh mông và còn được xây dựng một gian đình hóng mát.
Địa điểm nướng thịt nằm ở ngay gần đình hóng mát.
Cả lớp đã thuê bốn cái lò nướng thịt, các thầy cô giáo đều đã đến đông đủ và bắt đầu thao tác thành thạo, vừa làm vừa nói cười vui vẻ.
Khương Hành chạy đi chạy lại giữa bốn quầy nướng thịt vô cùng nhanh nhẹn. Chẳng mấy chốc, cô đã bê một bát đầy ắp thịt xiên chạy đến trước mặt Cố Tu Hạc: “Tôi biết ngay là cậu sẽ không đi lấy mà, mau lên, cầm lấy đi, tôi đi cướp thêm nữa đây.”
Nói xong, cô trực tiếp nhét bát thịt vào lòng Cố Tu Hạc, rồi từ trong túi lại lôi ra một chiếc bát khác, thoăn thoắt chạy đi mất.
Cố Tu Hạc cúi đầu nhìn, trong lòng không khỏi ngây người.
Lúc này, từ phía không xa vang lên tiếng phàn nàn của các bạn cùng lớp: “Khương Hành, sao cậu lại tới nữa rồi?”
“Cái này là của tớ, Khương Hành, cậu phải xếp hàng đi chứ! Xếp hàng đi!”
“Thầy cô thiên vị quá nha!”
“...”
Sau đó mọi người lại thấy, chưa được bao lâu thì ai đó lại bưng một bát đầy thịt xiên quay trở lại.
Hai bên túi áo cô phồng lên, cũng chẳng biết là đã nhét những thứ gì vào trong đó.
Khương Hành ngồi xuống đối diện Cố Tu Hạc, thấy cậu cầm bát mà không nhúc nhích, cô liền lộ ra vẻ mặt kỳ quái: “Sao không ăn đi? Tôi đặc biệt đi cướp về cho cậu đấy.”
Nói xong, cô còn nghiêm túc bổ sung thêm một câu: “Chúng ta đều đã nộp tiền cả rồi mà.”
Cô lại từ trong túi lấy ra hai quả quýt nhỏ nhét vào tay cậu: “Nếu cay quá thì ăn một quả nhé.”
Sự chuẩn bị của cô vô cùng chu đáo.
Cố Tu Hạc nhìn hai quả quýt nhỏ đột nhiên xuất hiện trong tay, cậu cúi đầu im lặng rồi khẽ “ừ” một tiếng.
Ngước mắt lên nhìn, cậu thấy Khương Hành ở phía đối diện đang ăn đến mức hai má phồng rộp lên.
Cô cũng đang nhìn cậu với ánh mắt vô cùng trong trẻo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
