Cố Tu Hạc nhanh chóng tắm xong rồi vừa lau tóc vừa bước ra ngoài. Khi khoác lên mình chiếc áo len trắng, làn da của cậu trông rất trắng trẻo, hai gò má còn hơi ửng hồng vì hơi nước nóng. Mái tóc cậu rối bù trên đỉnh đầu, để lộ đôi mắt phượng cực kỳ đẹp với con ngươi đen láy như chứa đựng hơi nước, tựa hồ mặt hồ đang phản chiếu ánh trăng trong đêm tối.
Khương Hành ngẩn người ra một lúc, sau đó như sực nhớ ra điều gì, cô vào phòng tắm lấy máy sấy tóc ra: “Sấy khô tóc đi, để thế này dễ bị cảm lạnh lắm.”
Cô cúi người cắm điện vào ổ cắm cạnh ghế sofa rồi bật chế độ sấy nóng, tiếng gió vù vù thổi lên, định bụng sẽ đưa máy sấy cho cậu.
Nào ngờ chàng trai kia chỉ liếc nhìn cô một cái rồi thản nhiên ngồi xuống ghế sofa ngay trước mặt cô.
Chứng kiến hành động này, động tác của Khương Hành khựng lại.
“...” Đúng là chẳng khách sáo chút nào.
Nhưng cô cũng không nói gì thêm mà cầm máy sấy bắt đầu sấy tóc cho cậu. Đôi tay cô luồn vào tóc cậu gãi nhẹ, mái tóc cậu vừa mảnh vừa mềm, cảm giác chạm vào rất thích.
Sấy tóc cho Cố Tu Hạc xong thì trời vẫn còn sớm, Khương Hành xua cậu vào bếp nấu cơm, còn bản thân thì vào phòng tắm tắm rửa.
Cô tắm hơi lâu, đến khi bước ra thì Cố Tu Hạc đã xào xong thức ăn rồi.
Hai người vừa định ăn cơm thì bỗng nhiên bên ngoài cầu thang vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
Cả người Khương Hành cứng đờ.
Ngay sau đó cô phản ứng lại, vội vàng đẩy Cố Tu Hạc và nhỏ giọng thúc giục: “Mau, mau vào phòng tôi đi, ba tôi về rồi.”
“...”
Sắc mặt Cố Tu Hạc có chút không tự nhiên.
Khương Hành quay người lấy balo của cậu trên ghế sofa rồi nhét vào lòng cậu. Thấy cậu vẫn đứng yên, cô cuống quýt đẩy người vào phòng, sau đó như nhớ ra điều gì, cô lại vội vàng chạy ra cửa cầm đôi giày của cậu giấu đi.
Hai người vừa trốn vào trong phòng, thì một lúc sau bên ngoài vang lên tiếng mở cửa.
Là ông Khương Chí Quốc, bên ngoài còn nghe thấy giọng nói đầy thắc mắc của ông, dường như là vì không tìm thấy dép lê.
Khương Hành dặn dò: “Cậu đừng có ra ngoài, cũng đừng lên tiếng đấy.”
Bản thân cô thì thận trọng mở cửa đi ra ngoài.
Sau đó cô nghe thấy cuộc đối thoại của hai cha con ở phòng khách: “Ái chà, thật là chuyện lạ nha, cái đứa lười biếng nhà mình mà cũng biết nấu cơm cơ đấy, đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi.”
Giọng người đàn ông rất vang nên trong phòng cũng nghe rõ mồn một.
“Ba tưởng ai cũng giống ba sao, con thấy năm đó mẹ con đúng là mắt quáng gà mới lấy ba đấy.”
“Cái con bé này...”
Hai cha con không ngừng cãi nhau.
Trong phòng, Cố Tu Hạc ngồi trước bàn học của Khương Hành. Khi không có ai ở đây, tư thế ngồi của cậu có chút lười biếng. Ánh mắt cậu đảo qua bàn học của cô, từ gương soi, đồ ăn vặt cho đến tiểu thuyết... quả thật rất phù hợp với tính cách của cô.
Cuối cùng, ánh mắt cậu dừng lại ở một khung ảnh chụp gia đình ba người. Đôi vợ chồng đang bế một bé gái trắng trẻo mập mạp chừng hai ba tuổi, cô bé buộc tóc sừng dê và khi cười trông rất quen thuộc.
Khung ảnh có thể xoay được, Cố Tu Hạc thản nhiên đưa tay lật mặt khác ra phía trước. Tấm ảnh này chỉ có mình cô lúc khoảng bảy tám tuổi, không biết ai đã mặc đồ cho cô mà trên người khoác chiếc áo bông dày cộp, bên dưới tất còn bọc lấy ống quần tạo thành một cục lớn. Cả người cô tròn xoe như một quả bóng với biểu cảm ngây ngô trên khuôn mặt.
Nhìn đến đây, khóe miệng Cố Tu Hạc khẽ cong lên.
Thật là ngốc nghếch.
Khương Chí Quốc chỉ về nhà tắm rửa một lát: “Tối nay ba không về đâu, mẹ con có ca phẫu thuật nên chắc cũng không về được. Con lấy hộp cơm ra đóng ít cơm và thức ăn để lát nữa ba mang qua cho mẹ.”
“Buổi tối ở nhà một mình nhớ khóa cửa kỹ vào, ai gọi cũng không được mở, sáng mai tự xuống lầu mua đồ ăn, đừng có mà ngủ nướng đấy.”
Ăn cơm xong, ông Khương đi vào phòng tắm. Trước khi tắm, ông về phòng ngủ chính tìm quần áo, cảm thấy lạ lùng vì quần áo của mình bị thiếu mất: “Con gái ơi, con có thấy quần áo của ba đâu không? Cái áo len trắng có mũ ấy.”
Khương Hành đang lén lút múc một bát cơm thức ăn mang về phòng, nghe thấy vậy thì chột dạ, cô đứng đối diện cửa phòng hét lớn để át đi sự bối rối: “Chắc ba lại vứt lung tung ở đâu rồi chứ gì, con sẽ mách mẹ cho xem.”
Cố Tu Hạc: “...”
Kết quả kỳ thi tháng đã có.
Lần này Khương Hành thi cực kỳ tốt khi đứng thứ hai toàn trường. Các môn Tiếng Anh, Toán và Hóa học đều đạt điểm tối đa, còn môn Ngữ văn và Vật lý thì kém hơn một chút.
Vị trí thứ nhất vẫn kiên cố thuộc về Cố Tu Hạc. Cậu chỉ đạt điểm tối đa môn Vật lý và Toán nhưng điểm số các môn đều rất ổn định, không bị lệch môn nào và cao hơn Khương Hành tận hai mươi điểm.
Còn Khương Hành lại cao hơn người đứng thứ ba là Mục Cảnh Sơ mười hai điểm.
Sau giờ học, Mục Cảnh Sơ đến tìm Khương Hành với vẻ mặt có chút phức tạp. Cậu ấy đã chấp nhận việc Cố Tu Hạc có thành tích tốt hơn mình, nhưng không ngờ ngay cả cô gái này cũng vượt mặt cậu ấy.
Cậu ấy đến để trả lại cuốn sổ ghi chép, trên mặt vẫn nở nụ cười hoàn hảo không chút khuyết điểm: “Chúc mừng cậu nhé, lần trước lỡ hẹn rồi, thứ Sáu tuần này thì sao?”
Khương Hành vừa định trả lời, thì ngước mắt lên thấy Cố Tu Hạc đang đi về phía này.
Chắc là cậu vừa từ nhà vệ sinh ra, đôi bàn tay vẫn còn vẩy nước. Sắc mặt cậu trông không được tốt cho lắm, tuy vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc như thường ngày nhưng Khương Hành vẫn cảm nhận được tâm trạng cậu đang không hề vui vẻ.
Khương Hành tựa người vào khung cửa, chân dẫm lên bậc cửa thấp. Vì Mục Cảnh Sơ rất cao nên đứng như vậy giúp cô không cần phải ngước đầu quá cao để nhìn cậu ấy.
Cố Tu Hạc đi tới, lạnh lùng nhìn Khương Hành: “Làm ơn nhường đường.”
Khương Hành mím môi, không hiểu sao cậu lại dở chứng như vậy, rõ ràng cậu hoàn toàn có thể trực tiếp đi vào mà.
Nhưng cô vẫn lùi ra để nhường đường cho cậu vào lớp.
Rời khỏi bậc cửa, chiều cao của Khương Hành ngay lập tức lùn đi một đoạn.
“Xì.”
Khi lướt qua vai nhau, cô nghe thấy tiếng cười nhạo kín đáo phát ra từ phía bên cạnh.
Sắc mặt Khương Hành đen lại.
Cô nghi ngờ không biết cái tên này có phải cố ý hay không nữa.
Mục Cảnh Sơ cũng chú ý đến cảnh này, nụ cười trên mặt cậu ấy bỗng trở nên gượng gạo.
Nói xong chuyện, Khương Hành quay lại chỗ ngồi rồi nhìn người bên cạnh, giả vờ thẹn thùng nói: “Thứ Sáu này bạn học Mục muốn mời tôi đi ăn cơm, cậu nói xem có phải cậu ấy định tỏ tình với tôi không?”
Cố Tu Hạc đang viết chữ bỗng khựng lại, cậu quay đầu nhìn cô với ánh mắt trầm xuống: “Cậu sẽ đi à?”
Đôi mắt ẩn sau mái tóc mái có con ngươi đen như mực.
Khương Hành cảm thấy Cố Tu Hạc lúc này có chút đáng sợ, cô thiếu tự tin đáp: “Thì... thì sao chứ, cậu ấy mời tôi mà.”
“Người ta mời là cậu phải đi sao?” Giọng cậu trầm hẳn xuống.
Khương Hành nhận thấy có điều gì đó không đúng, cô cảnh giác nhìn cậu: “Không được đi sao?”
Cố Tu Hạc nhìn cô không nói lời nào, một lúc lâu sau mới nhếch môi: “Vậy thì cậu cứ đi đi, chơi cho vui vẻ vào.”
Tuy nói vậy nhưng nghe kiểu gì cũng thấy âm dương quái khí, giống như cậu đang mỉa mai người khác vậy.
“...” Cái người này bị làm sao thế, đến kỳ hay sao mà khó tính vậy?
Nhưng Khương Hành cũng chẳng vui vẻ được bao lâu vì Tạ Sầm đột nhiên xuất hiện.
Đã lâu không thấy cậu ta, cô suýt chút nữa đã quên mất sự tồn tại của cậu ta. Chuyện lần trước đã để lại bóng ma tâm lý trong lòng cô, nói thật lòng thì cả đời này cô cũng chẳng muốn nhìn thấy cậu ta thêm lần nào nữa.
Tạ Sầm đang đứng đợi cô ở cổng sau. Mấy ngày nay Khương Hành toàn đi cổng chính, hôm nay chẳng biết Cố Tu Hạc phát điên cái gì mà lại đột ngột đi cổng sau, đã thế còn không thèm đợi cô mà bước đi nhanh như bay khiến cô đuổi theo không kịp.
Thế rồi vừa mới ra khỏi cổng sắt, cô đã bị một bàn tay chộp lấy. Quay đầu nhìn lại, cô kinh ngạc nhận ra đó chính là Tạ Sầm.
Cô nhíu mày hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”
Sắc mặt Tạ Sầm có chút âm u, cậu ta cất tiếng chất vấn: “Khương Hành, có phải nếu tôi không đến tìm cậu thì cậu cũng chẳng bao giờ thèm tìm tôi đúng không?”
Khương Hành vẫn còn nhớ rõ chuyện lần trước nên dứt khoát đáp: “Chúng ta đã chia tay rồi.”
Sắc mặt Tạ Sầm thay đổi: “Tôi chưa đồng ý.”
“Có phải cậu thích cái thằng mặt trắng kia rồi không? Tôi thấy rồi, lúc nãy cậu cứ đuổi theo hắn, chính là cái thằng lần trước hắt rượu vào tôi...”
Khương Hành không đợi cậu ta nói hết đã hất tay cậu ta ra: “Cậu tưởng ai cũng lăng nhăng như cậu chắc? Tôi chỉ đang vội về nhà thôi.”
Nói đến đây cô ngước mắt nhìn cậu ta, rồi không nhịn được mà bật cười: “Tạ Sầm, cậu đừng có giả vờ làm bộ dạng si tình đó nữa. Tôi tuy là một đứa mọt sách nhưng tôi không có ngốc. Nếu cậu muốn chơi bời thì làm ơn đi tìm những người cùng hội cùng thuyền với cậu ấy, ví dụ như cô hoa khôi trường cậu chẳng hạn, tôi thấy cô ta rất hợp với cậu đấy. Vậy nên cầu xin các người đừng đến làm phiền tôi nữa, tôi chỉ muốn yên ổn học hành thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)