Gương mặt Cố Tu Hạc không có biểu cảm gì nhưng toàn thân lại toát ra khí thế chờ xem kịch vui. Khương Hành không hiểu cậu có ý gì nên luôn cảm thấy lo lắng bồn chồn. Cô kéo cậu sang một bên rồi nắm đấm đe dọa: “Cậu đừng có mà phá đám tôi đấy.”
Ánh mắt Mục Cảnh Sơ ở bên cạnh chợt lóe lên.
Ba người ngồi cùng một bàn, Khương Hành và Mục Cảnh Sơ ngồi đối diện nhau còn Cố Tu Hạc ngồi bên tay phải Khương Hành.
Sau khi ngồi xuống Mục Cảnh Sơ chủ động đi lấy canh nhưng Cố Tu Hạc từ chối.
Thức ăn cũng bình thường, súp lơ và giá đỗ đều không phải món yêu thích của Khương Hành.
Nhân lúc người đối diện không có mặt, cô lén lút gắp những món không thích trong khay mình bỏ vào bát của Cố Tu Hạc. Cố Tu Hạc quay đầu nhìn cô nhưng Khương Hành cũng không sợ, cô nhe răng đe dọa rồi thì thầm hung dữ: “Ăn đi, không được lãng phí đâu đấy.”
Cố Tu Hạc nhìn cô một cái rồi thản nhiên cúi đầu xuống và thực sự đã ăn hết.
Mục Cảnh Sơ đang đi về phía này thấy vậy thì sắc mặt hơi khó coi, cậu ấy nói bằng giọng điệu không tự nhiên: “Bạn học Khương và bạn học Cố quan hệ tốt thật đấy.”
Khương Hành lúc này mới phát hiện người đối diện đã quay lại, cô ngẩng đầu nhìn: “Hả? Chắc là…… do tôi bẩm sinh đã được mọi người yêu quý chăng?”
“……”
Ăn xong Khương Hành và Cố Tu Hạc quay lại lớp học, khi không còn Mục Cảnh Sơ thì Khương Hành nói chuyện trực tiếp hơn nhiều: “Ngày mai cậu đừng có đến làm bóng đèn nữa nhé. Bạn học Mục hình như hiểu lầm rồi, làm cho tôi cứ như là đang bắt cá hai tay ấy.”
“...... Chẳng lẽ không phải sao?”
“……” Cô suýt chút nữa thì quên mất Tạ Sầm rồi.
Cô nhỏ giọng biện minh: “Cái đó không tính.”
Khương Hành thấy nửa ngày không có phản hồi liền nhịn không được mà quay đầu nhìn cậu, sắc mặt chàng trai trông không được tốt cho lắm. Cô chớp chớp mắt rồi cẩn thận hỏi: “Cậu giận à? Chẳng lẽ cậu......”
Cố Tu Hạc dường như biết cô định nói gì nên cười lạnh: “Yên tâm đi, tôi thà thích heo chứ cũng chẳng bao giờ thích cậu đâu.”
Khương Hành nghe thấy lời này thì tức đến mức phồng cả má, cô quay đầu đi không thèm nhìn cậu nữa: “Tôi cũng chỉ mong có thế.”
Làm gì có con heo nào xinh đẹp như cô chứ?
Cố Tu Hạc không nói gì mà chỉ mím chặt môi.
Cũng chẳng biết có phải vì bữa cơm đó không mấy vui vẻ hay không, mà sau đó Mục Cảnh Sơ không còn mời Khương Hành đi ăn cùng nữa.
Thứ Năm và thứ Sáu là kỳ thi tháng, chỗ ngồi được sắp xếp theo thành tích của kỳ thi trước nên Khương Hành thi tại phòng của Lớp 1. Vị trí của cô là bàn thứ hai hàng thứ hai, nằm ở phía sau chếch bên phải của Cố Tu Hạc.
Khương Hành vốn có học lực rất tốt, năm xưa chỉ vì kỳ thi đại học thất bại mới phải vào một trường đại học bình thường. Giờ đây được làm lại từ đầu, cô có lợi thế hơn hẳn những người khác, đặc biệt là gần đây cô đều chú ý nghe giảng nên những đề bài này đối với cô không hề khó.
Sáng ngày cuối cùng là môn Khoa học tự nhiên tổng hợp, Cố Tu Hạc đã nộp bài sớm còn Khương Hành và Mục Cảnh Sơ thì đợi đến khi tan học.
Thi xong đi ra ngoài, Mục Cảnh Sơ đi tới chào hỏi Khương Hành: “Tối nay tôi mời các bạn cùng lớp đi ăn cơm, cậu có rảnh không? Lần trước cậu cho tôi mượn vở ghi chép mà tôi vẫn chưa cảm ơn cậu được đấy.”
Khương Hành có chút phân vân, cô vốn định tan học sớm để đi làm tóc, tuy nhiên cơ hội hiếm có này cô chắc chắn sẽ không từ chối nên đã nghiến răng đồng ý: “Đi chứ.”
Mục Cảnh Sơ mỉm cười: “Vậy tôi đợi cậu ở cổng trường.”
Nói xong anh dường như vô tình bổ sung thêm: “Cậu hỏi giúp tôi xem bạn học Cố có đi không nhé? Càng đông người càng náo nhiệt.”
“...... Được.” Có mà nằm mơ ấy.
Buổi chiều môn cuối cùng là Tiếng Anh, thi xong đã là bốn giờ.
Bước ra khỏi phòng thi cô mới phát hiện ra bên ngoài đã đổ mưa từ lúc nào không hay.
Khương Hành quay lại lớp thấy Cố Tu Hạc không có ở đó, nhưng cặp sách vẫn còn trên bàn, có lẽ là bị giáo viên gọi đi rồi.
Sợ tên Cố Tu Hạc kia nhìn thấy nên cô vội vàng cầm cặp sách đi ra cửa, đến cổng trường thì thấy Mục Cảnh Sơ đang đứng cùng vài người khác.
Mục Cảnh Sơ thấy chỉ có một mình cô thì trong mắt thoáng qua vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường và mỉm cười hỏi: “Bạn học Cố không tới sao?”
“Ừm, cậu ấy không muốn tới.” Khương Hành trả lời với vẻ mặt thản nhiên.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt.
Mục Cảnh Sơ không mang ô nên phải che chung với một nam sinh cùng lớp, khiến nửa bên áo của cậu ấy bị ướt sũng.
Khương Hành đi bên cạnh cậu ấy mà trong đầu cứ vô thức nghĩ đến Cố Tu Hạc, chẳng biết tên kia có mang ô không nữa?
Chắc là mang rồi, bình thường cậu đều mang ô theo, vì ngoài bản thân mình ra thì chẳng có ai quan tâm đến cậu cả.
Nghĩ đến đây lòng Khương Hành cảm thấy hơi khó chịu, hôm nay là thứ Sáu, chắc chắn cậu vẫn sẽ đến nhà bà nội Vương.
Cậu là người đã nói là làm, nếu không mang ô thì dù có phải dầm mưa cậu cũng sẽ không xin nghỉ đâu.
Bước chân cô bỗng khựng lại.
Mục Cảnh Sơ đi bên cạnh dường như có nhận ra điều gì đó, nên quay đầu lại hỏi: “Sao thế?”
Khương Hành đấu tranh nội tâm một lát, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Thật xin lỗi, tôi đột nhiên nhớmất, buổi trưa giáo viên dặn tôi thi xong thì qua văn phòng một chuyến mà tôi lại quên mất. Các cậu cứ đi đi nhé, chúc mọi người ăn uống vui vẻ.”
Gương mặt cô lộ rõ vẻ hối lỗi, vẫy tay chào mấy người bọn họ.
Cô quay người chạy ngược trở lại.
Khương Hành không chắc Cố Tu Hạc có đi cửa sau hay không, nếu cậu không mang ô thì chắc là sẽ đi cửa sau. Đi cửa chính quá gây chú ý, tất cả mọi người đều che ô mà chỉ có mình cậu dầm mưa thì không phù hợp với tính cách khiêm tốn của cậu chút nào.
Cô chạy một mạch đến trạm xe buýt gần cửa sau, quả nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Chàng trai ướt sũng từ đầu đến chân, mái tóc bết dính rũ xuống, cậu đang cúi đầu chẳng biết đang nghĩ gì. Xung quanh còn có những người khác đang lén lút quan sát cậu.
Khương Hành thở hổn hển, cô giơ ô tiến lại gần.
Chàng trai dường như cảm nhận được điều gì đó nên quay đầu lại nhìn, sau khi chạm mắt với cô thì cậu không nói lời nào, đôi mắt đen láy và thâm trầm.
Khương Hành vừa buồn cười vừa bực mình: “Cậu không mang ô thật đấy à? Bình thường không phải đều mang theo sao, tôi còn tưởng mình chắc chắn đã chạy không công một chuyến rồi chứ.”
Cố Tu Hạc đột nhiên cất tiếng: “Chẳng phải cậu đi ăn cơm rồi sao?”
Cậu vừa nghe các bạn cùng lớp nói rằng Mục Cảnh Sơ ở Lớp 1 mời cô đi ăn cơm.
Khương Hành lườm cậu một cái đầy giận dỗi: “Còn chẳng phải là vì cậu sao, trời lạnh thế này mà dầm mưa thì chắc chắn sẽ bị ốm đấy.”
Cô đưa tay sờ vào cánh tay cậu, quần áo đều đã ướt đẫm cả rồi.
Đúng lúc xe buýt đi tới, Khương Hành nhìn thấy liền vội vàng kéo cậu lên xe.
Cậu dùng hai tay ôm lấy cặp sách, ở nơi cô không nhìn thấy, bàn tay cậu vô thức nắm chặt thành quyền.
......Đường không bị tắc nên chỉ mười phút sau là xe đã tới trạm.
Sau khi xuống xe, Cố Tu Hạc lầm lũi đi thẳng về phía trước khiến Khương Hành phải vội vàng kéo lại, lườm cậu một cái: “Cậu dám đi tiếp nữa xem?”
Lớn đầu thế này rồi mà sao vẫn còn tùy hứng như vậy chứ.
Cô vội vàng bung ô ra rồi giơ lên cao.
Cố Tu Hạc đứng yên không nhúc nhích, rũ mắt nhìn cô.
Chàng trai này cao quá, Khương Hành vì muốn che cho cậu mà phải giơ tay lên thật cao. Dường như cảm thấy mình chịu thiệt, cô bèn kéo tay cậu đặt vào cán ô rồi bảo: “Cậu cầm đi.”
Giây phút bàn tay to lớn bao lấy cán ô cũng là lúc bàn tay nhỏ nhắn của Khương Hành rút ra.
Cảm giác mềm mại lướt qua trong thoáng chốc.
Ánh mắt Cố Tu Hạc hơi sững lại.
Vừa về đến nhà, Khương Hành đã đẩy Cố Tu Hạc vào phòng tắm rồi điều chỉnh nước nóng và dặn dò: “Cậu gội đầu trước đi, đây là dầu gội đầu, tôi đi tìm quần áo cho cậu.”
Khương Hành tìm cho Cố Tu Hạc một chiếc áo len trắng và quần thể thao màu xám. Hai món này ông Khương Chí Quốc ít khi mặc, nên dù có mất chắc ông cũng chẳng phát hiện ra đâu.
Cô mang đồ đến trước cửa phòng tắm rồi đưa vào trong: “Khăn màu đỏ để lau tóc, còn khăn màu xanh là để lau người, đều là đồ sạch cả đấy.”
“Ừ.”
Bên trong vang lên tiếng đáp nhẹ nhàng của chàng trai.
Khương Hành vào bếp đun nước nóng, cô còn lấy thức ăn từ trong tủ lạnh ra rửa sạch rồi vo gạo cắm cơm.
Giờ chỉ còn thiếu đầu bếp chính nữa thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
