Ngày hôm sau là thứ Bảy, Khương Hành đã đến bến xe đón người từ sớm.
Hôm nay Cố Tu Hạc mặc một chiếc áo khoác xám và chiếc quần đen đã giặt đến bạc màu. Dáng người cậu cao gầy, quần áo bình thường khoác lên người lại toát lên vẻ thư thái, phóng khoáng.
Khi Khương Hành đến nơi, cậu đang cúi đầu, nghiêng người dựa vào bảng chỉ dẫn xe buýt, cũng không biết đang nghĩ gì, giống như đang ngẩn người. Rõ ràng là một người rất lặng lẽ, nhưng mọi thứ xung quanh dường như đều trở thành phông nền cho cậu.
Thực ra, gương mặt cậu không phải kiểu khiến người ta kinh diễm ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng nhìn lâu sẽ thấy không thể rời mắt được. Đặc biệt là đôi mắt ẩn sau lớp tóc mái lưa thưa, cậu luôn có thói quen cụp mắt không nhìn ai. Khương Hành nhờ tiếp xúc gần gũi với cậu mới phát hiện ra cậu có một đôi mắt cực kỳ đẹp, dáng mắt phượng ưu mỹ, đồng tử sâu thẳm, đuôi mắt còn hơi hất lên, mang theo vài phần tà mị.
Khương Hành không chỉ một lần nghĩ rằng, nếu cậu mà cười lên thì chắc chắn có thể hớp hồn người khác.
Có lẽ cũng vì lý do này mà cậu mới cố ý dùng tóc che mắt, bình thường luôn im lặng trầm mặc, không tiếng động như một chiếc bóng.
Khương Hành dẫn cậu đến nhà bà nội Vương.
Sợ cậu không biết ăn nói, cô liền trực tiếp giúp cậu lên tiếng: “Nhà bạn học cháu ở xa, đi xe buýt mất hơn nửa tiếng, buổi tối từ sáu giờ đến tám giờ, học vào thứ Hai, Ba, Năm. Thứ Bảy và Chủ nhật thì mỗi ngày bốn tiếng, bà thấy sao ạ?”
“Bà đã nói trước là trả lương theo mức của sinh viên đại học rồi thì không được lừa người đâu nhé. Để dạy kèm cho Đậu Đậu, cậu ấy đã nghỉ cả việc làm thêm hiện tại rồi đấy ạ, một tiếng năm mươi tệ, không thể ít hơn đâu...”
Cố Tu Hạc lẳng lặng đứng sau lưng cô, nghe thấy những lời này, cậu vô thức ngẩng đầu nhìn cô một cái, ánh mắt khẽ dao động rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
Trước khi Khương Hành rời đi, cô lại kéo Cố Tu Hạc ra ngoài nói chuyện. Sợ người khác nghe thấy, cô đặc biệt ghé sát vào mặt cậu nhỏ giọng: “Cậu cứ dạy trước đi, nếu dạy tốt thì sau này tôi sẽ giúp cậu đòi tăng lương.”
Ghé lại gần, cậu có thể ngửi thấy mùi hương mềm mại đặc trưng trên người cô gái.
Bàn tay Cố Tu Hạc đang buông thõng bên hông không tự chủ được mà siết nhẹ.
Khương Hành lại dặn dò: “Cậu phải dạy cho tốt vào, tôi đã cam đoan chắc chắn rồi đấy, tôi đã khen cậu lên tận trời xanh rồi. Cậu không vì danh dự thì cũng phải vì tiền chứ. Thôi được rồi, tôi về nhà trước đây, trưa nay cậu ăn cơm ở nhà tôi, lúc đó tôi sẽ sang gọi cậu, vào đi thôi.”
Vừa nói cô vừa đẩy nhẹ cậu hai cái.
Cố Tu Hạc thuận theo lực đẩy đi vào trong, trước khi vào nhà, cậu đột nhiên quay đầu nhìn sâu vào mắt cô một cái.
Khương Hành không cảm thấy có gì bất thường, vui vẻ vẫy vẫy tay với cậu, còn mấp máy môi: “Trưa nay sẽ làm đại tiệc cho cậu ăn.”
......Đến trưa, Khương Hành xuống lầu tìm Cố Tu Hạc.
Cố Tu Hạc vừa lúc đi ra, hai người tình cờ gặp nhau ngay trước cửa nhà bà nội Vương.
“Sao cậu lại ra ngoài rồi?” Cô vẫn còn đang muốn vào trong ăn chực mà.
Cố Tu Hạc nhìn cô với vẻ mặt cạn lời, chẳng phải chính cô nói sáng nay sẽ mời cơm sao?
Hai người đứng rất gần nhau nên Cố Tu Hạc ngửi thấy mùi khói dầu trên người cô, mùi hương ấy không mấy dễ chịu và còn hơi nồng nặc.
Khương Hành lộ vẻ lúng túng rồi bàn bạc: “Hay là chúng mình ra ngoài ăn đi.”
Cố Tu Hạc khẽ hừ một tiếng.
Ý tứ mỉa mai hiện rõ trong âm thanh đó.
Khương Hành không phục liền cãi lại: “Cậu có ý gì hả? Cậu tưởng nấu cơm đơn giản lắm chắc? Cậu nhìn xem, tay tôi còn bị bỏng nổi một vết phồng đây này.”
Nói xong cô đưa tay cho cậu xem, ở ngón trỏ quả nhiên có một vết phồng rộp lớn và đỏ ửng.
Bàn tay đang buông thõng bên hông của Cố Tu Hạc vô thức nhấc lên, nhưng đến giữa chừng cậu lại cảm thấy không ổn nên định thu về. Nào ngờ Khương Hành lại chủ động nắm lấy tay cậu rồi dẫn dắt ngón tay cậu chạm vào vết phồng trên đầu ngón tay mình: “Chạm thấy rồi chứ, to không?”
“......” Đây là kiểu nói năng gì vậy.
Sắc mặt Cố Tu Hạc trở nên kỳ quái, cậu rút tay lại rồi nói: “Để tôi làm cho.”
Cậu lách người đi lên lầu, trước khi đi còn ném chiếc cặp sách vào lòng cô khiến tầm nhìn của cô hoàn toàn bị che khuất.
Khương Hành chẳng cảm thấy có gì sai trái nên vội vàng ôm lấy cặp sách, cô nghi hoặc nhìn cậu một cái rồi đi theo và tò mò hỏi: “Cậu cũng biết nấu cơm cơ à?”
“Có ngon không đấy? Không ngon là tôi không ăn đâu nhé.”
“Ngon hơn cậu làm là cái chắc.”
Trong bếp là một mớ hỗn độn, chỉ nhìn qua là biết ngay kiệt tác của ai rồi. Cố Tu Hạc im lặng một lát rồi bắt tay vào dọn dẹp nhà bếp, cậu tận dụng số nguyên liệu bị ai đó thái nham nhở cùng đống đồ cháy đen trong nồi để miễn cưỡng làm ra món trứng xào cà chua và thịt sợi xào ớt xanh.
Tuy rằng thành phẩm trông rất bình thường nhưng hương vị quả thật rất khá.
Khương Hành rất thích ăn, cô vừa ăn vừa nhìn cậu với đôi mắt sáng lấp lánh rồi giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Đỉnh thật đấy.”
“......”
Sau khi ăn xong Cố Tu Hạc chuẩn bị rời đi, Khương Hành vẫn còn chút lưu luyến: “Ngày mai nhớ qua đây nhé.”
Nói xong cô còn bổ sung thêm một câu: “Ngày mai chúng ta sẽ ăn sườn xào chua ngọt.”
Cố Tu Hạc khoác cặp sách lên một bên vai rồi đi ra ngoài, nghe thấy lời này, cậu đứng ở cửa thay giày rồi cúi đầu khẽ ừ một tiếng.
Ở nơi mà cô không chú ý tới, khóe môi cậu khẽ cong lên một độ cong nhỏ.
Cố Tu Hạc đút hai tay vào túi quần rồi thong dong đi ra khỏi khu tập thể.
Vừa ngẩng đầu lên, cậu liền chạm mặt với Mục Cảnh Sơ đang đứng dưới gốc cây ở cổng khu nhà, nhìn về phía trước chính là bến xe.
Mục Cảnh Sơ lái xe tới nên một chiếc xe hơi màu đen đang đỗ ngay bên cạnh anh.
Cậu ấy tựa vào xe, một tay cầm điếu thuốc nhưng không hút mà chỉ nhìn chằm chằm vào tàn thuốc rồi thẩn thờ. Nhận thấy Cố Tu Hạc đi ra, cậu ấy mới đứng thẳng người dậy.
Cố Tu Hạc dường như không nhìn thấy người đó mà cứ thế đi vòng qua chiếc xe.
Khi cậu tiến lại gần, Mục Cảnh Sơ sa sầm mặt lại rồi cất giọng khàn khàn hỏi: “Cậu đi làm gia sư à? Tại sao công việc tôi giới thiệu trước đó cậu lại không nhận?”
Thấy cậu không thèm để ý đến mình, sắc mặt cậu ấy hơi lạnh lẽo, cậu ấy đưa tay ra định giữ người lại.
Cố Tu Hạc đã nhanh chóng né tránh.
Gương mặt chàng trai phủ một lớp sương giá, cậu lạnh lùng nói: “Việc của tôi cậu đừng có quản.”
“Vậy ai mới có quyền quản?” Mục Cảnh Sơ chất vấn.
Sau đó cậu ấy nở nụ cười âm hiểm: “Cậu thích người phụ nữ đó sao? Phụ nữ có mấy ai là tốt đâu, cậu quên mất bà mẹ đĩ điếm của mình rồi à?”
Cố Tu Hạc nhìn cậu ấy rồi im lặng một lúc lâu, sau đó cậu bật cười lạnh lẽo: “Dù thế nào thì tôi cũng sẽ không bao giờ thích cậu”
Ánh mắt cậu tràn đầy sự chán ghét: “Cậu chỉ làm cho tôi cảm thấy buồn nôn mà thôi.”
Gương mặt Mục Cảnh Sơ tức thì trắng bệch, một lúc lâu sau cậu ấy mới không cam lòng nói: “...... Chúng ta mới là cùng một loại người.”
Nhưng người kia đã rời đi mất rồi.
Khi không còn nhìn thấy bóng dáng cậu nữa, Mục Cảnh Sơ hung hăng đá mạnh một cái vào xe, không còn dáng vẻ ôn hòa như ngày thường.
Cậu ấy chợt nhận ra rằng vừa rồi cậu không hề phủ nhận.
……
Khương Hành đột nhiên phát hiện ra Mục Cảnh Sơ ở Lớp 1 bên cạnh bỗng trở nên rất chủ động với mình.
“......”
Lại có chuyện tốt như vậy sao?
Sao cô cứ cảm thấy như bánh bao từ trên trời rơi xuống vậy nhỉ?
Phải nói rằng điều này đã mang lại sự khích lệ cực kỳ lớn cho Khương Hành.
“Được, vậy mai tôi lại qua đây.” Mục Cảnh Sơ mỉm cười dịu dàng.
Khương Hành quay lại lớp rồi hào hứng lấy cuốn vở ghi chép của mình ra, ngoại trừ trang đầu tiên được ghi chép cẩn thận thì những trang sau đều để trống. Cô lại lật xem sách giáo khoa của mình, trên đó tuy viết kín chữ nhưng cứ chỗ này một ít chỗ kia một ít khiến chính cô cũng chẳng phân biệt nổi cái nào đúng cái nào sai.
Chẳng cần suy nghĩ nhiều, cô trực tiếp lấy vở ghi chép của Cố Tu Hạc ở bên cạnh để chép lại.
Vừa chép cô còn không quên nhiệm vụ của mình nên đã ẩn ý khoe khoang với Cố Tu Hạc: “Cậu bảo có phải cậu ấy sắp tỏ tình với tôi rồi không?”
“……”
Khương Hành thở dài một tiếng: “Lo quá đi mất, tôi còn đang muốn thi đại học đây này.”
Nói xong cô lấy chiếc gương nhỏ trong ngăn bàn ra soi: “Xinh đẹp quá cũng là một nỗi phiền phức.”
Cố Tu Hạc vô cảm nhìn cô một cái, cậu cảm thấy cô đang mơ mộng quá hão huyền nên đã giật phắt cuốn vở của mình lại: “Tôi cần dùng.”
Khương Hành không chịu và định đưa tay lấy lại: “Sao cậu keo kiệt thế, cho tôi chép một chút thì có sao đâu?”
Cố Tu Hạc trực tiếp gạt phăng bàn tay cô ra.
Buổi trưa, Mục Cảnh Sơ mời Khương Hành cùng đi ăn cơm với danh nghĩa là có vấn đề cần thảo luận.
Khương Hành đương nhiên là đồng ý.
Bên cạnh cô còn có Cố Tu Hạc đi theo, đuổi thế nào cũng không chịu đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

