Mái tóc đuôi ngựa hất lên một đường cong, có thể thấy rõ là người nọ thật sự đã nổi giận.
Cố Tu Hạc mím môi, cậu đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt dõi theo bóng lưng người vừa đi xa, sắc mặt có chút cứng nhắc.
Cuối cùng cậu siết chặt nắm đấm, cũng quay người rời đi.
Tối thứ Sáu, quán KTV đặc biệt náo nhiệt, Cố Tu Hạc đã quá quen thuộc với cảnh này.
Cậu vẫn như mọi ngày, xuyên qua đám đông nam nữ đang điên cuồng nhảy múa, nhanh chóng thay quần áo trong kho chứa đồ rồi đi vào bếp lấy khay đĩa.
Mức tiêu dùng ở thành phố này không cao, thông thường chỉ là đồ uống và vài món ăn vặt. Khách đến đây phần lớn đều là những người trẻ tuổi, họ thường ở lại đến rất muộn, đôi khi uống say quá đà sẽ lộ ra đủ mọi vẻ xấu xí.
Cậu luôn có thói quen đứng trong góc như một kẻ đứng xem, lạnh nhạt quan sát những dòng người qua lại. Nỗi đau hay niềm vui của người khác, cậu đều không thể đồng cảm được.
Nhưng KTV ngày hôm nay có chút khác biệt.
Học sinh Trường Trung học số 3 đã bao trọn một căn phòng sang trọng nhất ở tầng ba để ăn mừng giải bóng rổ liên trường vào cuối tuần trước.
Khi Cố Tu Hạc đi giao đồ uống, cậu nhìn thấy Tạ Sầm đang ngồi trên ghế sofa. Bên cạnh cậu ta là một cô gái tóc đen, không phải Khương Hành, cũng không phải cô gái đã tìm đến lần trước.
Tạ Sầm không nhận ra Cố Tu Hạc, cậu ta ngồi trong góc đánh bài với người khác, miệng tuôn ra những lời thô tục. Đúng lúc này không biết ai ngứa miệng hỏi đến chuyện của Khương Hành, sắc mặt cậu ta đột nhiên trở nên khó coi: “Chỉ là một con mọt sách thôi, ông đây chơi đùa chút thôi.”
Lời vừa dứt, những người xung quanh cũng cười theo.
Cố Tu Hạc đặt đồ uống xuống, thờ ơ quay người rời đi.
Khi cậu lên lầu một lần nữa, trong phòng đã xảy ra tranh cãi.
Trong đám đông, một giọng nói quen thuộc lọt vào tai cậu.
“Cậu buông tay ra, tôi không đến tìm cậu.”
Khương Hành nhíu mày xoay cổ tay, muốn thoát khỏi sự lôi kéo của Tạ Sầm.
Sau khi lên xe buýt, cô càng nghĩ càng thấy có chút không ổn.
Người này chắc hẳn hôm qua đã gặp chuyện, những vết thương nhìn thấy sáng nay cũng không biết từ đâu mà có, chắc hẳn tâm trạng đang rất tệ nên mới nói lời khó nghe, hoặc những hành động này của cô trong mắt cậu ấy chính là sự đồng cảm...
Con người cậu vẫn rất tốt, lần trước nhờ đi mua băng vệ sinh cũng không phàn nàn gì, hôm qua còn giúp đi gọi giáo viên, nếu không phải cô chủ động hỏi thầy chủ nhiệm thì chắc chắn cậu sẽ không tự mình nói ra.
Vậy nên cô việc gì phải nổi giận với Cố Tu Hạc chứ?
Tạ Sầm không hề buông tay, cậu ta nhìn chằm chằm vào cô rồi cười rộ lên: “Chết đến nơi còn mạnh miệng, còn biết tìm đến chỗ ông đây cơ à. Lần trước thi đấu tại sao không đến? Có biết ông đây đã đợi cậu rất lâu không?”
Vừa nói, cậu ta vừa kéo Khương Hành vào lòng, còn định giơ tay ôm lấy cô.
Mấy tên du côn bên cạnh cũng hùa theo reo hò.
“Hôn một cái đi!”
“Hôn một cái đi!”
...
Chỉ có cô gái ngồi cạnh Tạ Sầm là không đứng dậy, sắc mặt vô cùng khó coi.
Tạ Sầm thật sự cúi đầu xuống, làm bộ chuẩn bị hôn Khương Hành.
Mùi rượu nồng nặc phả vào mặt, Khương Hành ngửa đầu ra sau, vẻ mặt đầy sự kháng cự. Một lần rồi hai lần, sắc mặt Tạ Sầm thay đổi, cậu ta bóp chặt cổ tay Khương Hành, u ám nhìn chằm chằm vào cô.
“Khương Hành, cậu có ý gì đây?”
Như muốn chứng minh điều gì đó, cậu ta mặc kệ sự vùng vẫy của cô, dùng sức một cái đã kéo mạnh người vào lòng mình. Đồng thời một tay cậu ta bóp lấy cằm không cho cô cử động, cúi đầu định hôn xuống.
“Tạ Sầm, tôi muốn chia tay.”
Giọng nói của Khương Hành không hề ngăn được hành động của Tạ Sầm, ngược lại càng làm cậu ta tăng thêm lực đạo.
Chỉ thấy cả gương mặt cậu ta trầm xuống, trong mắt u ám như mây đen bao phủ, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô, rõ ràng là đã giận đến cực điểm.
Khương Hành có chút hối hận vì đã tới đây một chuyến. Sau khi ra sức vùng vẫy mà không thoát được, cô dứt khoát nhắm mắt lại, không muốn đối diện với gương mặt đang áp sát của Tạ Sầm.
Nhưng nụ hôn trong tưởng tượng không hề tới, ngược lại bên tai còn nghe thấy một tiếng hít khí lạnh.
Mở mắt ra nhìn, cô thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng sau lưng Tạ Sầm, giọng nói thanh lãnh vang lên: “Xin lỗi.”
Những chiếc ly rượu vang đỏ đung đưa trên khay, không bị rơi nhưng rượu vang bên trong gần như đã đổ hết. Chất lỏng màu đỏ xuôi theo lưng Tạ Sầm chảy xuống, chiếc áo thun xanh lam hòa cùng rượu vang chuyển thành màu tím, dưới ánh đèn vàng trông có chút quỷ dị.
“Mẹ kiếp!”
Tạ Sầm sắc mặt khó coi, chửi thề một tiếng.
Cậu ta quay đầu nhìn lưng mình, người hơi nghiêng đi, khiến Khương Hành và Cố Tu Hạc đứng phía sau đối mắt với nhau qua khoảng trống.
Cố Tu Hạc vẫn là dáng vẻ lạnh lùng nhạt nhẽo ấy, cậu khẽ cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm trên mặt.
Khương Hành liếc nhìn cậu một cái, dùng sức thoát khỏi sự kìm kẹp của Tạ Sầm, nhân cơ hội chạy mất.
Lúc ra đến cửa, cô không nhịn được quay đầu nhìn lại, thấy trưởng ca KTV không biết đã đến từ lúc nào, đang khom lưng cúi đầu xin lỗi Tạ Sầm.
Khương Hành không đi xa mà đứng ở cửa nhà bếp đợi người, chính là chỗ lần trước.
Cố Tu Hạc lát sau đi tới, đi cùng còn có người trưởng ca vừa nãy: “Tiểu Cố à, hôm nay cậu lĩnh tiền rồi nghỉ đi. Đó là Đại thiếu gia họ Tạ, nhà có tiền, tính tình lại không tốt, tuần nào cũng tới đây tiêu xài, cậu không đắc tội nổi đâu...”
Sau đó, Khương Hành nghe thấy chàng trai ở cách đó không xa nhẹ nhàng đáp một tiếng “Vâng”.
Khi Cố Tu Hạc đi ra, Khương Hành lẳng lặng đi theo sau lưng cậu.
Cậu đã thay bộ quần áo mặc hồi ban ngày, khoác ba lô đi ra ngoài.
Khương Hành bước lên một bước đi bên cạnh cậu, quay đầu nhìn cậu một cái, cẩn thận nói: “Xin lỗi cậu nhé.”
Chàng trai giống như không nghe thấy gì, không nhìn cô, cũng không nói lời nào.
Khương Hành càng thêm chột dạ, liền nịnh nọt: “Cậu ăn cơm chưa? Tôi vẫn chưa ăn gì cả, chúng ta đi ăn cơm trước nhé.”
Cô giơ tay khẽ kéo kéo vạt áo của cậu.
Cố Tu Hạc không từ chối.
Cuối cùng, họ tìm thấy một quán mì trong con hẻm gần đó.
Khương Hành gọi một bát mì trộn dầu ớt, còn gọi cho Cố Tu Hạc một bát mì bò.
Hai người ngồi đối diện nhau, không ai nói câu nào.
Mì nhanh chóng được bưng ra, người đối diện cũng không khách sáo, cúi đầu ăn, Khương Hành cũng ăn. Ăn được hai miếng, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, lén lút quan sát cậu, nhỏ giọng nói: “Đi làm gia sư đi mà.”
Cô vẫn chưa chịu từ bỏ chuyện này.
Nói xong, cô nghiêm túc bảo: “Cậu đừng cảm thấy tôi tự cao tự đại hay lòng thương hại dâng trào, tôi cũng chẳng phải người tốt bụng gì đâu, chỉ là... có chút thương xót cậu mà thôi.”
Động tác cầm đũa của chàng trai đối diện khựng lại một nhịp.
Nhưng cậu nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh, cúi đầu tiếp tục ăn.
Khương Hành nhìn thấy vậy, cảm thấy mình nên nói thêm gì đó. Cô gãi đầu, lại không biết giải thích thế nào: “Chúng ta đều lớp mười hai rồi, việc học vốn dĩ đã căng thẳng, có thể nhàn hạ chút nào thì hay chút đó. Cậu xem này, nếu dạy kèm cho Đậu Đậu, mỗi ngày chỉ mất hai tiếng, buổi tối có thể về sớm, hơn nữa bà nội Vương cũng rất tốt, gặp hôm trời mưa hay gì đó, cậu có thể điều chỉnh thời gian hoặc xin nghỉ, dù sao mỗi tháng cũng có hai ba nghìn tệ, đủ cho cậu sinh hoạt rồi. Cuối tuần cậu ăn ở nhà tôi, bố mẹ tôi không có nhà, tôi sẽ nấu cơm cho cậu ăn...”
Nói đến đây, người đối diện hiếm khi có phản ứng, cậu ngẩng đầu nhìn sang.
Khương Hành mặt không đổi sắc nói: “Nhìn gì mà nhìn, tôi nấu ăn ngon lắm đấy.”
Cố Tu Hạc nhìn cô, trong đôi đồng tử đen láy ẩn hiện những cảm xúc khó đoán, cậu mím môi, cụp mắt xuống.
Đột nhiên cậu thốt ra một câu: “Nhiều chuyện.”
Nhưng giọng điệu không có vẻ gì là đang tức giận.
Khương Hành nghe thấy vậy liền tức giận phồng má: “Ai nhiều chuyện chứ?”
Cô lấy tay gõ gõ lên mặt bàn cạnh bát của cậu: “Này, cậu tưởng tôi là người hay lo chuyện bao đồng của bất kỳ ai chắc? Cũng chẳng phải tôi rảnh rỗi quá mức đâu, cậu đã giúp tôi vài lần nên tôi mới muốn đối xử tốt với cậu một chút.”
Cô đối với Mục Cảnh Sơ còn chưa để tâm đến mức này.
Dường như vẫn còn chút chưa nguôi giận, cô trực tiếp gắp miếng thịt trong bát cậu đi: “Không cho cậu ăn nữa.”
Cố Tu Hạc ngước mắt nhìn cô.
Giúp cô sao?
Trong chuyện này dường như có hiểu lầm gì đó, ngoại trừ lần đầu tiên bị cô ép mua băng vệ sinh, bất kể là vài ngày trước tình cờ thấy đám nữ sinh Trường số 3 tìm cô mà cậu vẫn mặc kệ bỏ đi, hay là vừa rồi cậu cố ý chuyển hướng chú ý của Tạ Sầm...
Cậu đều là muốn cho cô một bài học mà.
Sao trên đời lại có người ngốc nghếch đến thế chứ?
Cậu thầm nghĩ như vậy, trong mắt còn mang theo vài phần nghi hoặc khó hiểu. Đôi mắt đen láy dừng lại trên đôi đũa của Khương Hành. Có lẽ do mì trộn dầu ớt quá cay nên đôi môi cô đỏ mọng, cánh môi khẽ hé lộ ra hàm răng trắng như ngọc bên trong.
Miếng thịt bò đã được cô ăn vào trong miệng.
Ánh mắt Cố Tu Hạc hơi trầm xuống.
Miếng thịt đó, lúc nãy đũa của cậu đã chạm vào rồi.
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
