Khương Hành ăn thịt, ăn nhiều thịt quá cũng hơi ngấy, thấy trên đĩa bên cạnh có dưa muối, cô liền gắp một miếng củ cải khô ăn thử, vị cay cay, giòn giòn, ngon đến lạ kỳ, không nhịn được mà gắp thêm mấy miếng nữa.
Mẹ Khương thấy vậy liền cười nói: “Bà nội Vương ở tầng dưới mang sang đấy, nghe nói thành tích học tập của con rất tốt nên bà ấy hỏi xem con có phương pháp học tập nào không, cháu trai bà ấy năm nay lên lớp 8 rồi nhưng học hành không theo kịp, bà ấy lo đến mức xoay như chong chóng.”
Ba Khương ngồi bên cạnh nghe vậy thì lắc đầu: “Giới trẻ bây giờ thật là, toàn quăng con cái cho người già chăm sóc, học hành không theo kịp thì bà ấy lo lắng thì có ích gì chứ?”
Ông đã từng xem qua rất nhiều vụ án, phần lớn tội phạm vị thành niên đều là do từ nhỏ thiếu sự giáo dục đúng đắn từ cha mẹ và được người lớn tuổi nuông chiều quá mức mà thành.
Mẹ Khương giải thích: “Cũng không thể nói như vậy được, cả hai vợ chồng nhà đó đều bận rộn, một người đi theo công trình, một người làm khảo cổ, làm sao mà chăm lo cho con cái được, đứa trẻ đó ngoan lắm, chỉ là học hành không chịu dùng não thôi.”
Khương Hành không nhịn được sự tò mò: “Sao họ không mời gia sư?”
“Mời ai bây giờ? Giáo viên ở các lớp phụ đạo có mấy người có thực sự giỏi đâu? Lần trước có mời một sinh viên đại học, kết quả dạy thế nào mà cháu bà ấy tụt xuống đứng bét lớp luôn, mà một ngày tốn tận một trăm tệ đấy.”
Mẹ Khương lắc đầu, cảm thấy trình độ sinh viên đại học bây giờ không đồng đều, đồng thời cũng thầm mừng vì con gái không khiến họ phải lo lắng về chuyện học tập.
“Ồ.”
Khương Hành như đang suy nghĩ điều gì đó mà gật đầu, trong đầu cô bất giác nghĩ đến một người.
……
Buổi sáng, Khương Hành đi ngang qua tầng dưới, cô do dự một chút rồi gõ cửa.
Người ra mở cửa là một bà cụ tóc đã bạc trắng, mặc chiếc áo sơ mi họa tiết hoa nhí, khoác bên ngoài chiếc áo len dệt kim màu đen, cách ăn mặc giản dị mà thoải mái, vừa nhìn thấy Khương Hành, bà ấy đã nhận ra ngay và cười tít cả mắt: “Chao ôi, con gái sao lại sang đây tầm này? Bà chỉ hỏi xem cháu có phương pháp học tập nào hay không thôi, không cần phải vất vả chạy qua một chuyến như thế này đâu, xem kìa, làm lỡ cả giờ đi học của cháu rồi phải không?”
Khương Hành mỉm cười lắc đầu: “Không phiền đâu ạ, bà nội Vương, chuyện cháu muốn nói cũng không nhiều, thực ra chuyện phương pháp học tập thì cháu cũng không dám nói chắc, vì mỗi người mỗi khác, nhưng nếu bà đã hỏi thì cháu cũng xin chia sẻ cách của riêng mình ạ.”
“Chủ yếu là cháu tập trung nghe giảng trên lớp, nắm vững những kiến thức mà thầy cô truyền đạt, về nhà thì làm bài tập để củng cố lại, rồi trước khi đi ngủ thì nhẩm lại trong đầu một lượt, tóm lại, cháu thấy quan trọng nhất vẫn là nghe giảng trên lớp và đi theo đúng mạch suy nghĩ của giáo viên ạ.”
Đối phương lộ ra vẻ mặt do dự: “Cái này... đứa nhỏ nhà bà chính là không theo kịp bài giảng trên lớp, nó bảo thầy cô giảng nhanh quá, nó nghe không hiểu lắm.”
Khương Hành chớp chớp mắt, ngập ngừng đưa ra gợi ý: “Hay là bà thử mời gia sư xem sao ạ? Cháu nghe mẹ cháu kể trước đây Đậu Đậu từng mời gia sư nhưng không hiệu quả, cháu nghĩ không nhất thiết cứ phải là sinh viên đại học đâu ạ.”
Sau đó cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút, trên mặt lộ vẻ đắn đo nói tiếp: “À đúng rồi, cháu có một người bạn học có hoàn cảnh gia đình không được tốt lắm, cậu ấy thường vừa học vừa đi làm thêm ở ngoài nhưng thành tích học tập vẫn luôn đứng nhất toàn trường, thầy cô bảo sau này cậu ấy chắc chắn sẽ được tuyển thẳng vào Đại học B, dạy cho học sinh cấp hai chắc là không có vấn đề gì đâu ạ, nếu bà thấy được thì để cháu đi hỏi thử xem cậu ấy có thể qua đây dạy không...”
Bà nội Vương nghe xong lời này thì mắt sáng rực lên, Khương Hành trong mắt bà chính là hình mẫu “con nhà người ta”, lời cô nói ra thì bà tin tưởng hoàn toàn.
Người sinh viên đại học mà bà mời lúc trước đã khiến con dâu bà cứ cằn nhằn mãi là bà bị lừa, trong lòng bà tuy không thoải mái nhưng cũng thấy mình đúng là đã bị lừa thật, bà đã buồn bực suốt một thời gian dài và luôn muốn tìm cách gỡ gạc lại, cho nên mới đặc biệt chạy lên lầu một chuyến.
Một học sinh có khả năng đỗ vào Đại học B chắc chắn phải giỏi hơn nhiều so với sinh viên của mấy cái học viện nào đó trong thành phố này chứ, bà nghe người bạn già kể rằng ở thủ đô, tìm một sinh viên đại học trường danh tiếng để phụ đạo thì một giờ phải tốn một hai trăm tệ, bà bạn đó hiện đang ở thủ đô để trông cháu gái.
Bà vội vàng nắm lấy tay Khương Hành, xúc động nói: “Vậy thì phiền cháu quá, Tiểu Hành à, cháu giúp bà với, Đậu Đậu bây giờ đã lớp 8 rồi, nếu không vươn lên được thì sẽ không đỗ vào được cấp ba mất, nếu bạn cháu chịu qua đây thì tiền lương cũng sẽ giống như người sinh viên kia, chúng ta sẽ không để cậu ấy chịu thiệt đâu...”
Có được lời này, trong lòng Khương Hành thầm vui mừng nhưng vẫn nói: “Cháu cũng không chắc cậu ấy có giúp được không vì chúng cháu cũng không thân lắm, nhưng cậu ấy thực sự rất giỏi, thời gian học tập ít hơn chúng cháu mà lần nào cũng thi đứng thứ nhất, chắc chắn là cậu ấy có một bộ phương pháp học tập riêng của mình.”
Lời nói này càng làm khơi dậy sự mong mỏi của bà nội Vương: “Tiểu Hành à, cháu nhất định phải mời bằng được người đó về nhé, hôm nay cháu đi hỏi giúp bà luôn đi.”
Khương Hành đi đến trường.
Cuộc gặp gỡ ở quán KTV lần trước đã để lại ấn tượng sâu sắc cho cô, đêm đó khi cô rời đi đã gần mười một giờ rồi mà cậu vẫn còn ở lại đó, đây quả thực không phải là chuyện tốt đối với một học sinh trung học.
Hôm nay Khương Hành đến sớm, khi đến trường thì trong lớp vẫn chưa có mấy người.
Nhưng điều hiếm thấy là cô vẫn chưa thấy bóng dáng của Cố Tu Hạc đâu.
Mãi đến sau khi kết thúc tiết học đầu tiên, cậu mới xuất hiện nhưng cũng không thu hút sự chú ý của ai, tính tình cậu vốn trầm lặng nên rất ít người đặc biệt quan tâm đến cậu ấy.
Khương Hành đi vệ sinh rồi quay lại, thấy cậu đã ngồi ở chỗ của mình để đọc sách, cô cũng có chút sững sờ.
Tuy nhiên cô cũng không nói thừa lời nào mà bắt đầu đề cập đến chuyện phụ đạo: “Đứa trẻ đó ở ngay dưới nhà tôi, năm nay lên lớp 8, thành tích có chút không theo kịp, người sinh viên đại học mời lúc trước trình độ bình thường nên dạy không tốt, tôi thấy cậu nhất định là làm được, mấy bạn sau khi hỏi bài cậu đều khen cậu giảng còn hay hơn cả thầy cô nữa.”
“Gia đình họ rất đơn giản, chỉ có hai bà cháu thôi, bà nội Vương là người cực kỳ tốt, bà ấy còn bảo sẽ không để cậu chịu thiệt, tiền lương sẽ trả bằng với mức của sinh viên đại học kia...”
Khương Hành nói một hồi lâu mà vẫn không nhận được một lời phản hồi nào, cô không nhịn được mà nhíu mày, đưa tay khều khều cậu: “Cậu nghĩ thế nào? Trả lời một câu đi chứ.”
Một công việc làm thêm tốt như vậy, hồi cô còn học đại học có tìm đỏ mắt cũng chẳng ra, chỉ có thể cùng bạn học đi làm khuyến mãi trong siêu thị, đứng cả ngày mệt đến muốn chết mà chỉ được có tám mươi tệ.
Cô nghi ngờ chính mình kiếp trước đã bị mệt mà chết, lúc đó cô mới chỉ học năm hai đại học thôi mà...
Nghĩ đến đây, trong lòng cô lại dâng lên một bầu tâm sự đầy chua xót.
Nam sinh mặt không cảm xúc thu cánh tay lại, không nói một lời nào.
Khương Hành bực mình lườm cậu một cái: “Cậu làm cái kiểu gì thế hả? Người ta đang nói chuyện với cậu mà.”
Thấy gương mặt cậu vẫn cứ lầm lì, cô tức giận đưa tay định giật lấy cây bút trong tay cậu ấy, nam sinh dường như nhận ra hành động của cô nên hơi nhấc tay lên, vô tình khiến Khương Hành kéo phải ống tay áo của mình, ống tay áo bị kéo lên làm lộ ra mấy vết bầm tím trên cánh tay, trông giống như bị vật gì đó đánh trúng, hiện rõ mồn một trên làn da trắng trẻo.
Nam sinh đột ngột hất tay Khương Hành ra, lạnh lùng nhìn cô: “Tôi không cần.”
Khương Hành trong phút chốc đờ người ra tại chỗ, không nói thêm câu nào nữa.
Giờ tan học, nhìn bóng lưng Cố Tu Hạc là người cuối cùng rời đi, Khương Hành do dự một chút rồi lẳng lặng đi theo.
Bình thường mỗi khi đi làm thêm, cậu toàn đi bằng cửa sau, hôm nay cũng không ngoại lệ.
Sau khi ra khỏi cổng sắt, Khương Hành đi đến bên cạnh cậu, không nhịn được mà nhỏ giọng khuyên bảo: “Có phải cậu lại đến quán KTV đó không? Chỗ đó không tốt đâu...”
Lời còn chưa dứt đã đột ngột bị cắt ngang, nam sinh bỗng quay ngoắt đầu lại nhìn cô, trực tiếp cười lạnh hỏi: “Không tốt ở chỗ nào?”
Ánh mắt cậu lạnh lẽo, khi nói chuyện cả người như xù lông nhím.
Đây là một khía cạnh mà cô chưa bao giờ nhìn thấy ở cậu.
......Khương Hành cắn môi, bướng bỉnh nhìn cậu, đôi mắt hơi ửng đỏ.
Cô cảm thấy bản thân mình đúng là rảnh rỗi quá mức rồi.
Cố Tu Hạc sống tốt hay không thì có liên quan gì đến cô? Nói câu khó nghe thì cho dù vài năm sau cậu vẫn gặp chuyện như quỹ đạo cũ thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô cả.
Đối tượng nhiệm vụ của cô là Mục Cảnh Sơ mà.
“Tùy cậu.”
Quăng lại một câu này, cô dứt khoát quay người bỏ đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)