Lúc này đã qua giờ tan học một lát nên người ở cổng trường đã đi sạch sành sanh, ngay cả bảo vệ cũng không có ở đó, chắc là đã đi ăn cơm rồi.
“Mẹ kiếp, mày đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, chị Mộng đang nói chuyện với mày đấy, không nghe thấy hả?”
Nữ côn đồ đang túm Khương Hành vừa nói vừa đưa tay vỗ vỗ vào má cô: “Chị Mộng muốn nói chuyện với mày là nể mặt mày rồi, đừng có mà làm cao.”
Cô gái kia vừa cao vừa khỏe, kéo một cái là Khương Hành không nhúc nhích nổi, khi bị vỗ hai cái thì gò má trắng nõn của cô liền ửng đỏ.
Khương Hành lần đầu tiên gặp phải tình cảnh này, trong lòng cô vừa kinh hãi vừa hoảng loạn nên thốt ra theo bản năng: “Bố tôi là cảnh sát đấy!”
Cô muốn dùng điều đó để hù dọa họ.
Ngặt nỗi mấy nữ côn đồ này lại gan dạ vô cùng.
“Ồ, cảnh sát thì ghê gớm lắm à? Bà đây chưa thành niên nhé, có giỏi thì bảo bố mày đến bắt tao đi...”
“Ha ha ha... Chị Mộng, con nhỏ này đúng là thiếu đòn, chúng ta cứ đánh nó một trận rồi tính tiếp.”
“Đúng thế, trông cái mặt rõ là hồ ly tinh, mới tí tuổi đầu đã biết lẳng lơ rồi, xem cái ngực phập phồng kìa, đúng là đồ dâm phụ.”
Cô nàng hoa khôi tên chị Mộng kia đi đến trước mặt Khương Hành, nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của cô thì liền cười lạnh một tiếng rồi trực tiếp giơ tay lên.
Đến một câu nhảm nhí cũng không có.
Một cái tát vừa định hạ xuống thì đột nhiên từ xa vang lên một tiếng quát lớn.
“Mấy đứa đang làm gì đấy hả—”
Tiếng nói truyền đến từ phía sau, ở đó đang đứng một người đàn ông trung niên.
Khương Hành bị người ta đưa đến dưới gốc cây đại thụ bên phải cổng trường. Cổng Trường số 1 đối diện trực tiếp với con phố, nhưng cách con phố khoảng bốn năm mươi mét, hai bên là các cửa hàng và nhà cho thuê.
Mấy người này gan lớn và cũng chẳng sợ bị người khác nhìn thấy, hoặc có lẽ thấy lúc này không có giáo viên nên mới dám trực tiếp lôi Khương Hành đến gốc cây cạnh cổng trường.
Nghe thấy tiếng quát, mấy người đều giật mình rồi đưa mắt nhìn nhau, cô nàng hoa khôi tên chị Mộng kia lên tiếng trước: “Chạy!”
Mấy người lập tức phản ứng lại rồi quay người chạy thẳng ra phố.
Người gọi giật bọn họ lại là chủ nhiệm giáo dục của trường, thầy dạy tiếng Anh lớp 12 và có dáng người hơi béo, tay đang xách đồ mua từ siêu thị. Thầy đuổi theo mấy tên côn đồ vài bước rồi vừa thở dốc vừa mắng: “Học sinh trường nào đấy? Dám đến trường chúng tôi bắt nạt người khác, cứ đợi đấy cho tôi...”
Chờ đám người kia biến mất thì thầy mới đi tới xem Khương Hành. Gò má Khương Hành đỏ bừng, một phần vì tức và một phần vì bị tát, nhưng không quá nghiêm trọng, chỉ là trông hơi đáng sợ thôi.
Giọng điệu thầy giáo dịu đi một chút: “Em học lớp nào? Đám người kia là ai?”
Khương Hành đeo lại cặp sách rồi vuốt lại quần áo bị kéo xộc xệch, cô còn đưa tay dùng mu bàn tay lau nước mắt, vừa rồi cô đã không kìm được mà sợ đến phát khóc.
Đầu óc vẫn còn hơi trống rỗng, cô lí nhí nói: “Em cảm ơn thầy ạ.”
Cô cúi người chào một lễ chín mươi độ.
Chủ nhiệm giáo dục xua tay vì thầy không quen Khương Hành: “Không sao, em mau về nhà đi, chuyện này ngày mai thầy sẽ báo cáo với nhà trường, lần sau sẽ không có chuyện như vậy nữa đâu, đừng sợ...”
Khương Hành gật đầu lia lịa, sau khi nghe vài câu an ủi thì một lần nữa cô cảm ơn rồi rời đi.
Chỉ là khi đi được vài bước, cô do dự quay đầu lại nhìn bóng lưng chủ nhiệm giáo dục đang đi vào trường và đột nhiên không nhịn được hỏi một câu: “Thầy ơi, vừa rồi... có ai đi gọi thầy không ạ?”
Chủ nhiệm giáo dục có lẽ cũng không ngờ cô lại đột ngột hỏi như vậy nên bước chân khựng lại, thầy ngẩn người ra một lúc rồi quay đầu nhìn cô.
Lông mày thầy hơi nhíu lại nhưng cũng không giấu giếm mà gật đầu nói: “Đúng thế, có một bạn học đi báo, em mau về đi thôi, trời tối rồi.”
Nói xong thầy xua tay bảo cô mau về nhà.
Khương Hành chớp chớp mắt rồi khẽ “vâng” một tiếng.
Khi quay người đi, cô đưa tay xoa xoa mặt, chẳng biết nghĩ đến điều gì mà mím môi cười.
Chủ nhiệm giáo dục đi vào trong trường bỗng do dự quay đầu lại, thầy định nói: “Hình như là một...” nữ sinh lớp 10.
Nhưng thấy Khương Hành đã đi xa nên thầy không nói nữa. Cô bé đó gầy gầy nhỏ nhỏ và thầy cũng không biết tên là gì, nên có nói với cô bé này dường như cũng chẳng ích gì.
......Sáng sớm ngày hôm sau, Khương Hành đã bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng để hỏi về chuyện xảy ra lúc tan học ngày hôm qua.
Cố Tu Hạc cũng có mặt ở đó.
“Em không quen biết họ, chỉ biết bọn họ là học sinh bên Trường Trung học số 3, họ bảo em phải tránh xa ai đó ra, hình như là có một nam sinh bên đó thích em.”
Khương Hành nói như vậy, đôi lông mày trên mặt cô khẽ nhíu lại, lộ ra vẻ mặt vô cùng phiền não và uất ức.
Nhưng duy chỉ có sự chột dạ là hoàn toàn không thấy.
Bên cạnh cô là Cố Tu Hạc đang đứng cúi đầu, tay cầm cây bút đỏ đang chấm bài trong cuốn vở bài tập Vật lý.
Thỉnh thoảng vào buổi sáng khi giáo viên Vật lý chưa đến, cậu sẽ lên văn phòng để giúp chấm bài tập.
Hai người đứng quay lưng về phía cửa ra vào, ánh nắng ban mai chói chang chiếu xiên qua cửa, tạo thành những luồng sáng mờ ảo bao quanh phía sau lưng họ.
Đối diện là giáo viên chủ nhiệm lớp 2, tuổi tác không lớn, mới ngoài ba mươi và về trường công tác được vài năm, nhưng cô ấy làm việc rất nghiêm túc và có trách nhiệm, đây cũng là lần đầu tiên cô ấy được dẫn dắt lớp chọn.
Nghe thấy những lời này, sắc mặt cô giáo trở nên vô cùng khó coi, cuối cùng cô ấy nghiến răng vỗ mạnh xuống bàn một cái: “Đúng là vô pháp vô thiên mà, dám đến tận Trường Trung học số 1 của chúng ta để bắt nạt người khác.”
Ngay sau đó như nhớ ra điều gì, cô ấy ngẩng đầu lên nhìn Khương Hành: “Hôm qua em mượn điện thoại gọi về nhà cũng là vì chuyện này phải không? Lần sau có chuyện gì cứ trực tiếp báo với giáo viên nhé.”
Khương Hành ngoan ngoãn gật đầu.
Một nửa ánh nắng từ cửa hắt lên người cô, khiến mái tóc buộc đuôi ngựa trông mềm mại như bông, làn da thì trắng ngần như tuyết.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo len dệt kim màu be có cổ bẻ và quần ống đứng màu xám nhạt, gấu quần không quá dài, vừa vặn chạm đến mắt cá chân, bên dưới là đôi giày vải trắng, cách ăn mặc đơn giản sạch sẽ, không hề cầu kỳ hoa mỹ nhưng lại toát lên vẻ thuần khiết và tốt đẹp vô ngần.
Cô đứng cạnh nam sinh có dáng vẻ văn nhã yên tĩnh kia, khiến người ta nảy sinh ảo giác như hai người họ vừa bước ra từ trong truyện tranh vậy.
Giáo viên chủ nhiệm cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần, cô ấy hoàn toàn không nghi ngờ gì về lời nói của Khương Hành, chỉ cảm thấy học sinh Trường Trung học số 3 thật chẳng ra làm sao, đồng thời cũng thầm thấy may mắn vì Khương Hành đã chuyển trường tới đây, nếu không thì rất có thể một mầm non tốt như vậy đã bị hủy hoại mất rồi.
Sau khi nói thêm vài câu an ủi, cô ấy bảo cô mau chóng về lớp chuẩn bị bài, còn mình thì chuẩn bị gọi điện thông báo cho phụ huynh của Khương Hành một tiếng.
Cố Tu Hạc cũng đã chấm xong bài tập.
Văn phòng nằm ở phía sau tòa nhà giảng đường, ở giữa có một đoạn đường ngắn, vì đã vào giờ học nên toàn bộ trường học đều chìm vào không gian yên tĩnh.
Khương Hành nhìn Cố Tu Hạc đang ôm chồng vở bài tập tự mình đi phía trước, hôm nay cậu ấy mặc đồng phục trường, kiểu dáng rộng rãi thoải mái, nhưng bộ đồng phục này dường như hơi ngắn so với cậu ấy, để lộ ra một đoạn cổ chân với làn da trắng lạnh như ngọc dưới ánh trăng.
Bóng lưng cậu lạnh lùng, mang theo vài phần lạc lõng với môi trường xung quanh.
……
Buổi chiều sau khi tan học về nhà, Khương Hành ngạc nhiên phát hiện cả Khương Chí Quốc và Tống Kim Mai đều đã về rồi.
Họ mua rất nhiều thức ăn và đồ ăn vặt, một túi lớn được đặt trên ghế sofa, hai vợ chồng đang bận rộn trong bếp, mùi thơm nức mũi lan tỏa ra khắp phòng khách.
Khương Hành cảm thấy kỳ lạ, hỏi ra mới biết giáo viên chủ nhiệm hôm nay đã gọi điện cho họ.
Cô không phải kiểu người chỉ báo tin vui mà giấu tin buồn, cô vừa ăn đồ vặt vừa đứng ở cửa bếp, phồng má tức giận nói: “Giờ hai người mới biết xót con gái à? Gọi điện cho hai người mà chẳng ai bắt máy cả, hôm qua con gái cưng của hai người suýt chút nữa là xảy ra chuyện rồi đấy, đặc biệt là ba đấy, đồng chí Khương Chí Quốc, con gọi 3 cuộc điện thoại mà ba còn cố tình ngắt một cuộc, con nghi ngờ không biết mình có phải con ruột không nữa, e là bây giờ con học lớp nào, giáo viên chủ nhiệm là ai ba cũng chẳng biết, thật khiến con đau lòng quá đi.”
“Còn mẹ nữa, đồng chí Tống Kim Mai, mẹ cũng phải xem lại mình đi, nếu không phải tại mẹ lười biếng, cứ nói cái gì mà có bạn học cũ ở Trường Trung học số 3 thì con có gặp phải những rắc rối này không? Từng người một chẳng ai làm con yên tâm cả, cuối cùng người chịu khổ lại chính là con, ôi...”
Cô liến thoắng nói một tràng dài, nói xong còn thở dài thườn thượt.
Cuối cùng cô lắc đầu, nhìn họ bằng ánh mắt đầy thất vọng rồi quay người xách túi đồ ăn vặt lớn đi vào phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



