Chẳng qua cô không muốn chuốc lấy rắc rối, nhưng rắc rối lại tự tìm đến cô trước. Ngủ trưa dậy, có người từ lớp 6 sang tìm Khương Hành và báo cho cô biết sau giờ học hoa khôi Trường số 3 hẹn cô gặp mặt, địa điểm ngay tại cổng trường.
Khương Hành không có mấy ấn tượng về hoa khôi Trường số 3. Nguyên chủ vốn là một cô gái đơn thuần, ký ức về Trường số 3 trong đầu cô chỉ rõ nét về Tạ Sầm và việc học, còn những người khác dường như chỉ là phông nền.
Nhưng cô biết mâu thuẫn sâu sắc nhất giữa “Khương Hành” và Tạ Sầm dường như là do hoa khôi trường kia gây ra. Cuối cùng chuyện đó dẫn đến việc hai người chia tay, mãi đến năm năm sau mới tình cờ gặp lại.
Lúc đó, bên cạnh Tạ Sầm đã có thêm một người phụ nữ tên là Chu Cẩn, xinh đẹp dịu dàng, lại là sinh viên đại học danh tiếng... cứ như một bản sao khác của “Khương Hành” vậy.
Đây cũng là tình tiết gây ức chế nhất trong cả cuốn sách. Có người nói điều này rất bình thường và thực tế chính là như vậy, bởi ai rời xa ai mà chẳng sống nổi. Có người lại mắng mình đọc tiểu thuyết là muốn thấy được khía cạnh tốt đẹp của tình yêu, chứ không phải để tự chuốc lấy bực bội vào người.
Ai cũng có cái lý của mình.
May mà Tạ Sầm vẫn luôn yêu “Khương Hành”.
Nhưng nhìn từ góc độ khác, “Khương Hành” dường như chỉ chiếm ưu thế về thứ tự xuất hiện mà thôi. Người phụ nữ tên Chu Cẩn kia cũng từng nói như vậy, rằng nếu cô ta gặp anh trước thì có lẽ mọi chuyện đã khác rồi.
Đó là sự thật, nhưng cũng không khỏi khiến người ta thở dài và cảm thấy tình yêu dường như cũng chỉ đến thế mà thôi.
Khi bóc tách cái vỏ bọc tốt đẹp thuần khiết ra thì bên trong thực chất chỉ là nhân tính.
Điều này cũng khiến nhiều độc giả bỏ truyện và không ngừng chửi bới. Dù sau này tác giả có nỗ lực bù đắp cho sự thâm tình của Tạ Sầm, hay viết rõ viết ngầm rằng Tạ Sầm rất quan tâm đến “Khương Hành” thì cũng không thể xóa bỏ sự thật rằng tình cảm của hai người vốn không đủ thuần khiết.
Còn trong mắt Khương Hành, Tạ Sầm từ lâu đã tương đương với danh từ “tra nam” rồi. Dù cô không ôm hy vọng xa vời về tình yêu và chẳng mong tìm được một người đàn ông đối xử cực kỳ tốt hay duy nhất với mình, nhưng người đó tuyệt đối không phải loại tra nam như Tạ Sầm – dù không phải ngựa giống nhưng lại cực kỳ giống ngựa giống.
Hoa khôi gì chứ, Chu Cẩn gì chứ, cô cảm thấy khúc gỗ như Cố Tu Hạc còn tốt hơn hắn nhiều.
Khương Hành cũng không biết hoa khôi tìm cô làm gì, cả buổi chiều cô cứ bồn chồn lo lắng vì không chắc có phải do Tạ Sầm mà đối phương muốn tìm người đánh mình hay không.
Nếu thế thì cô đúng là oan thấu trời xanh.
Cuối cùng khi tan học, Khương Hành chạy đến văn phòng tìm giáo viên chủ nhiệm mượn điện thoại gọi cho cha mẹ để nhờ họ đến đón mình.
Đáng tiếc là dù trong máy thầy giáo có số điện thoại của cha mẹ Khương, nhưng cả hai người đều không gọi được.
“......”
Đúng là xui xẻo tám đời mà.
Khi Khương Hành quay lại lớp, mọi người đã về hết cả, ngay cả học sinh trực nhật cũng đã quét xong sàn và xách thùng rác chuẩn bị rời đi.
Chỉ có Cố Tu Hạc là chưa về, cậu ngồi tại chỗ cúi đầu giải đề. Trời đã tối dần, trong lớp đang bật đèn, bóng đèn là thứ duy nhất trông như mới trong căn phòng này, nó vừa to vừa sáng và treo lơ lửng trên đầu Cố Tu Hạc rồi đổ bóng lên khuôn mặt cậu.
Sống mũi chàng trai cao thẳng, bờ môi mỏng có đường cong ưu mỹ, còn đôi mắt thì không nhìn rõ lắm. Thật ra ở chung lâu như vậy, Khương Hành chưa từng nhìn kỹ mắt cậu, cô chỉ biết là nó rất đẹp với con ngươi đen láy và sâu thẳm. Mỗi khi cậu nhìn người khác luôn tạo cảm giác như bị nhìn thấu tâm can, khiến người ta không có chỗ nào để trốn tránh.
Trước đó Khương Hành thấy mỗi tuần cậu luôn có mấy ngày ở lại muộn nhất mới về, cô còn tưởng cậu nán lại để dùng nhờ ánh đèn của trường, nhưng bây giờ mới nhận ra có lẽ lát nữa cậu sẽ đi làm thêm luôn.
Điều này cũng giải thích tại sao mỗi ngày sau giờ học cậu đều ngồi viết bài tập.
Khương Hành quay về chỗ ngồi.
Sắp xếp xong cặp sách cô cũng không nhúc nhích mà ngồi đó thẫn thờ. Cô đang nghĩ xem nên đi cửa sau hay cửa trước, nhưng rất có thể cả hai cửa đều đã bị chặn rồi.
Cô cũng không phải lo lắng hão huyền, vì trong sách “Khương Hành” từng bị côn đồ bắt nạt, nhưng đó là hồi ức nên tác giả viết không nhiều, chuyện xảy ra cụ thể vào lúc nào cô cũng không nhớ rõ.
Cố Tu Hạc ở bên cạnh làm xong bài tập liền thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, cậu quay đầu nhìn Khương Hành nhưng không nói gì.
Khương Hành không nhìn cậu, cô vẫn còn giận chuyện sáng nay cậu bắt cô đứng phạt.
Giờ tự học sáng của lớp 2 thường để cán bộ lớp ngồi trên bục giảng duy trì trật tự và giám sát những người đi muộn, ai mà đi muộn thì phải ra ngoài đứng.
Hôm nay đến lượt Cố Tu Hạc vì cậu là đại diện môn Vật lý.
Mấy ngày trước cô còn đến sớm, sau đó là đến sát giờ, còn bây giờ hầu như ngày nào cũng đi muộn. Vừa vào lớp là cô lập tức chạy về chỗ lấy sách ra đọc, thấy cô như vậy thì người khác cũng chẳng nỡ nói gì, nhưng Cố Tu Hạc không ăn bộ đó, sáng nay cậu trực tiếp lôi cô ra ngoài đứng.
Thái độ cứng rắn vô cùng.
Lúc sau Khương Hành định lẻn vào, cậu còn chốt cửa trước cửa sau từ bên trong.
Chuyện đó khiến Khương Hành tức nghẹn, cả ngày trời chẳng thèm nói chuyện với cậu.
Lúc này thấy cậu như vậy, cô giả ngốc hỏi: “Làm gì đấy?”
Cố Tu Hạc không chút biểu cảm đáp: “Tránh ra, tôi muốn ra ngoài.”
“......” Thật đúng là chẳng khách sáo chút nào.
Khương Hành mím chặt môi không nói lời nào. Chuyện hoa khôi Trường số 3 tìm cô đã đồn khắp cả lớp rồi, vậy mà cậu lại chẳng có chút biểu hiện gì, ít nhất cũng phải có một câu an ủi chứ?
Thấy cậu không giống như nói đùa, trong lòng cô chẳng biết cơn giận từ đâu tới, cô nhích mông ra sau một cái để chắn đường kín kẽ rồi cố ý bảo: “Đi đi, có ai ngăn cậu đâu.”
Nhìn chàng trai đã đi đến cửa, Khương Hành không ngồi yên được nữa mà vội vàng ôm cặp sách đuổi theo.
Khi đã đi xa một đoạn, cô còn không biết xấu hổ gọi với theo: “Đèn chưa tắt kìa, ngày mai thầy giáo mắng cho xem...”
Cố Tu Hạc đang đi đến đầu cầu thang phía trước bỗng khựng lại, cậu nén giận, cuối cùng cũng chẳng biết nghĩ đến điều gì mà lại đen mặt quay lại rồi đi lướt qua vai cô.
Khương Hành đứng yên không nhúc nhích, nụ cười trên mặt đắc ý vô cùng.
...
Khương Hành chạm mặt hoa khôi ở cổng trường.
Cô gái kia mặc váy ngắn bó sát và trang điểm rất đậm. Thời này đang thịnh hành kiểu đánh phấn mắt màu sắc lòe loẹt cùng cách kẻ mắt toàn bộ, người trước mặt chính là như vậy: phấn mắt màu xanh dương, đường kẻ mắt đen đậm vẽ quanh cả hốc mắt, kết hợp với mái tóc vàng uốn xoăn. Tuy trông không xấu nhưng Khương Hành đã quen với thẩm mỹ của đời sau nên có chút không tiếp nhận nổi kiểu ăn mặc này.
Hoa khôi không đi một mình, bên cạnh cô ta còn có mấy cô gái cao thấp khác nhau đứng đó, tóc đỏ, tóc xanh, áo ba lỗ quần jeans... đều là tạo hình kiểu dân chơi trẻ trâu.
Thấy Khương Hành đi tới, từng người một đều lộ vẻ không mấy thiện cảm.
Khương Hành và Cố Tu Hạc trước sau cùng đi ra ngoài.
Khương Hành bị người ta chặn lại, còn Cố Tu Hạc đi phía trước thì cứ như chẳng biết gì mà tiếp tục bước tiếp.
“Khương Hành đúng không? Tôi muốn nói chuyện với cô.”
Hoa khôi khoanh tay trước ngực rồi nghiêng đầu, vẻ mặt ngạo mạn đánh giá đối phương.
Cô ta nhận ra cô, vì vừa mới chuyển đến Trường số 3 được không lâu thì Tạ Sầm đã chia tay với chị hoa khôi khóa trên. Lúc đó cô ta còn nghĩ chị kia vừa tốt nghiệp thì Tạ Sầm sẽ là của mình, không ngờ lại bị kẻ khác xen ngang.
Xinh đẹp, sạch sẽ, ngoan ngoãn... nhìn một cái là biết không cùng đường với họ. Thật sự là không cùng đường khi thành tích học tập của cô luôn xếp hạng thuộc top đầu thành phố, khiến giáo viên Trường số 3 đều vui mừng phát điên.
Mà Tạ Sầm cũng si mê cô, vốn tưởng mình đã hết cơ hội, ai ngờ người này lại đột ngột chuyển sang Trường số 1.
Đã đi thì nên đi cho sạch sẽ chút...
Ánh mắt Khương Hành đảo qua mấy cô nàng bất lương trước mặt, cô mím môi rồi tầm mắt lướt qua bóng dáng đã đi xa của Cố Tu Hạc. Bóng lưng chàng trai lạnh lùng và dường như chẳng hề quan tâm đến những gì xảy ra phía sau, đến một lần ngoảnh lại cũng không có.
Tuy nhiên cô cũng không muốn kéo cậu vào chuyện này, bởi những người này không dễ chọc vào và Cố Tu Hạc cũng không chọc nổi họ đâu. Cô còn có cha mẹ Khương để dựa dẫm, nhưng cậu thì lại chẳng có ai.
“Tôi không rảnh, tôi phải về nhà làm bài tập.”
Cô học theo dáng vẻ của Cố Tu Hạc rồi xị mặt xuống lạnh lùng nói.
Cô vừa nhấc chân định vòng qua mấy người này để rời đi.
Vẻ mặt mấy người đối diện lập tức lạnh xuống, một cô gái trong đó trực tiếp đưa tay nắm chặt lấy cặp sách của Khương Hành rồi đẩy cô sang một bên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

