Mà ở cách đó không xa, rất nhiều người đang phải xếp hàng chờ đợi đến lượt lấy thịt nướng của mình, không khí vô cùng náo nhiệt.
Thế nhưng lại chẳng có một ai nhớ đến người đang ngồi trong góc như cậu, ngoại trừ cô.
Cố Tu Hạc cũng không rõ tâm trạng của mình lúc này là gì, thực ra cậu rất ghét sự tiếp cận của người khác.
Vậy mà người trước mắt này lại giống như muốn đối đầu với cậu, cứ luôn mồm líu lo vây quanh cậu, đuổi thế nào cũng không đi.
Cho dù đã mấy lần cậu cố tình làm khó nhưng cô vẫn không hề có phản ứng gì, đúng là vừa ngốc vừa khờ mà.
Đáng lẽ ra cậu phải ghét cô mới đúng chứ...
Cậu khẽ nhíu mày, ngay lúc cậu vẫn chưa nghĩ thông suốt thì Khương Hành ở đối diện đột nhiên nhìn thấy gì đó, sắc mặt cô lập tức thay đổi.
Cậu hơi khựng lại, nương theo tầm mắt của cô nhìn sang, sau đó liền bắt gặp một khuôn mặt đen kịt ở phía xa.
Là Tạ Sầm.
Chẳng biết vì sao, Cố Tu Hạc đột nhiên cảm thấy đồ ăn trong miệng trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Tạ Sầm đi tới, sắc mặt cậu ta vô cùng khó coi, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa hai người mấy lần.
Cuối cùng, cậu ta nghiến răng nói: “Quả nhiên là cậu thích cái tên mặt trắng này sao?”
Cố Tu Hạc cúi đầu không nói lời nào.
Khương Hành ở phía đối diện bĩu môi, cảm thấy bản thân hoàn toàn không thể giao tiếp nổi với tên này: “Vậy thì vẫn tốt hơn là thích cậu nhiều.”
Bàn tay đang cầm xiên tre của Cố Tu Hạc khẽ siết chặt lại.
Tạ Sầm thấy Khương Hành không hề phủ nhận thì tức đến mức bật cười, cậu ta gật gật đầu với bộ dạng tức giận đến cực điểm, nghiến răng nghiến lợi: “Tốt, tốt lắm, Khương Hành, cậu đừng có mà hối hận.”
Nói xong, cậu ta liền trực tiếp quay người bỏ đi.
Khương Hành chớp chớp mắt, không chắc chắn ý của cậu ta là gì, cô liền nhìn theo bóng lưng cậu ta mà nói khích: “Không hối hận đâu.”
Người vừa đi, Cố Tu Hạc liền hỏi một câu như thể vô tình: “Cậu không thích cậu ta sao?”
Khương Hành bày ra vẻ mặt như thể “chuyện này còn phải hỏi nữa sao”: “Nếu mà thích cậu ta thì tôi đã không chuyển đến Trường số 1 rồi.”
Sau đó cô thản nhiên nói tiếp: “Tôi thích những người có thành tích học tập tốt, đương nhiên cũng không phải tất cả những ai học giỏi tôi đều thích. Giống như cái tên ngụy quân tử Mục Cảnh Sơ kia là tôi không thích chút nào, làm bộ làm tịch quá mức.”
Nói xong, cô ghé sát lại hạ thấp giọng: “Tôi nghi ngờ trước đây cậu ta cố ý tiếp cận tôi là để âm thầm trừ khử cái đối thủ này của cậu ta đấy. May mà tôi tỉnh ngộ sớm, vẫn chưa kịp thích cậu ta. Cậu cũng phải cẩn thận một chút nhé, tôi cảm thấy mục tiêu cuối cùng của cậu ta chính là cậu đấy, cậu đơn thuần thế này, chắc chắn là dễ lừa hơn tôi nhiều.”
“...”
Cố Tu Hạc đưa mắt nhìn cô với vẻ mặt vô cùng phức tạp, sau đó khẽ ừ một tiếng. Chẳng biết cậu đã nghĩ đến chuyện gì mà có chút không tự nhiên quay mặt đi, vành tai cũng hơi ửng đỏ.
Khương Hành không chú ý đến sự khác lạ của cậu, cô nhíu mày với vẻ mặt đầy lo lắng: “Tạ Sầm đúng là một tên điên, vừa rồi cậu ta chắc chắn là đã hiểu lầm, không biết chừng còn định bày ra trò xấu gì nữa đây. Cậu cẩn thận một chút nhé, nếu cậu ta mà bắt nạt cậu...”
“Nếu cậu ta bắt nạt tôi, cậu sẽ làm thế nào?” Cố Tu Hạc nhìn chằm chằm vào mắt cô và hỏi.
“...”
Cô cũng không biết phải làm sao nữa.
Nhưng Khương Hành vẫn rất có nghĩa khí mà vỗ vỗ vào cánh tay cậu, nghiêm túc nói: “Tớ sẽ liều mạng với cậu ta.”
Cố Tu Hạc rũ mắt nhìn cô, sau đó khẽ bật cười, khóe môi khẽ cong lên một chút.
Gương mặt vốn luôn lạnh lùng của cậu vào giây phút này, vì độ cong của khóe miệng mà cả gương mặt bỗng chốc trở nên sống động vô cùng. Nó giống như nụ hoa đào vừa hé nở sau khi tuyết đông tan chảy trên cành vào tháng Ba, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, mang theo một tia sáng lấp lánh như sóng nước, lại giống như gió xuân thổi qua làm xao động mặt hồ.
Khương Hành trực tiếp nhìn đến ngẩn ngơ.
Sau một ngày vui chơi, cả nhóm quay trở lại thành phố vào khoảng hai giờ chiều. Mấy ngày nay mẹ Khương đi Đế đô họp, còn bố Khương thì càng bận rộn hơn khi phải theo sát một vụ án lớn, e rằng tháng này ông cũng chưa chắc đã về được.
Khương Hành không muốn về nhà sớm nên đã rủ Trần Tuyết đi mua quần áo và xem phim.
Hai người mải mê chơi bời đến hơn chín giờ tối mới về đến nhà, khi ấy trời đã tối mịt.
Sau đó Khương Hành liền đen đủi phát hiện ra chìa khóa của mình đã không cánh mà bay.
“...” Bị mất rồi sao?
Rất có khả năng là vậy.
Ban nãy lúc mua đồ cô đã lục túi xách mấy lần.
Điện thoại chỉ còn lại hai phần trăm pin, Khương Hành liền gửi tin nhắn cho Trần Tuyết trước.
Ừm, không thấy hồi âm.
Cái con bé này chắc điện thoại cũng hết pin rồi, có lẽ vẫn chưa về đến nhà, đợi cô ấy trả lời chắc phải đến nửa đêm mất.
Trong điện thoại của Khương Hành chỉ có vài số liên lạc.
Đêm hôm thế này cô cũng không muốn làm phiền thầy cô giáo, gọi cho bố mẹ Khương thì cũng chẳng giải quyết được gì, còn lại chỉ có...
Do dự trong chốc lát, cô liền dứt khoát gọi vào một số điện thoại.
Nếu còn chần chừ nữa thì điện thoại sẽ tự động sập nguồn mất.
May mắn thay, đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.
“Alo?”
Trong điện thoại truyền đến một giọng nói trầm khàn.
Khương Hành nhanh chóng nói: “Tôi làm mất chìa khóa rồi, không vào nhà được, cậu có thể cho tôi mượn chứng minh thư một chút được không, nhân tiện cho tôi mượn ít tiền luôn với...” Thời buổi này vẫn chưa thịnh hành việc quét mã thanh toán bằng điện thoại.
Số tiền mang theo hôm nay cô đều đã tiêu sạch sành sanh, muốn vào khách sạn ở cũng không xong.
Chàng trai ở đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi nói: “Cậu bắt xe đến Ngõ Hoa Anh Đào rồi xuống xe, tôi ra đón cậu...”
Lời còn chưa dứt thì điện thoại của Khương Hành đã tự động tắt nguồn.
Cũng may là cô đã nghe được câu nói đó.
Ngõ Hoa Anh Đào phải không?
OK.
Tiền lẻ đi xe buýt thì cô vẫn còn.
Khương Hành thở phào nhẹ nhõm, vào thời khắc quan trọng thì Cố Tu Hạc vẫn rất đáng tin cậy.
Cô vội vàng xách một túi đồ lớn đi xuống lầu, sau đó bắt một chuyến xe buýt đêm. Đợi đến khi tới trạm dừng đã định, cô liền nhìn thấy Cố Tu Hạc cũng vừa bước xuống xe ở phía đối diện.
Tuy trời tối nhưng vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt cực kỳ khó coi của cậu.
Thấy cậu đi tới, Khương Hành liền nịnh nọt xách đồ chạy lên đón: “Bệ hạ, ngài tới rồi ạ?”
Cố Tu Hạc nhếch mép, cười như không cười.
Cậu đón lấy đồ đạc trong tay cô, đi tới trạm dừng bên cạnh đứng đợi và không nói một lời nào.
Khương Hành không dám chọc vào cậu, chỉ ngoan ngoãn đứng chờ ở bên cạnh.
Chuyến xe đêm không có nhiều, cũng may là vận may của họ khá tốt, không đợi bao lâu thì đã có một chiếc đi tới.
Cố Tu Hạc tự mình đi lên phía trước.
Hai người xuống xe tại một khu cư dân cũ kỹ.
Khương Hành thắc mắc: “Đi đâu vậy? Không phải là đi khách sạn sao?”
Cố Tu Hạc nhàn nhạt liếc nhìn cô một cái: “Hết tiền rồi.”
Khương Hành nhìn cậu với vẻ cầu khẩn: “Tôi sẽ trả lại mà.”
Cố Tu Hạc khẽ cười lạnh một tiếng, dáng vẻ như thể hoàn toàn không tin lời cô nói.
Cậu xách đồ đi phía trước, dẫn Khương Hành đến trước một căn nhà cũ nát. Trời quá tối nên cô nhìn không rõ lắm, chỉ thấy có mấy hộ dân bên trên vẫn còn thắp đèn.
Họ đi lên tầng ba, Cố Tu Hạc thành thục lấy chìa khóa ra.
Mở đèn, đóng cửa.
Căn phòng lập tức bừng sáng.
Khương Hành lách qua người cậu để vào phòng.
Cô quay đầu nhìn quanh một lượt, căn phòng rất nhỏ, chỉ nhìn một cái là thấy hết toàn bộ. Ở đây không có phòng riêng, giường ngủ được đặt ngay bên trái phòng khách. Đó là một chiếc giường gỗ đơn sơ kê sát tường, bên cạnh cửa sổ có một chiếc bàn cũ với sách vở được xếp đặt gọn gàng.
Đối diện giường là bếp và nhà vệ sinh.
Căn phòng tuy đơn sơ nhưng lại sạch sẽ ngăn nắp, y hệt như con người cậu vậy.
Đây là phòng trọ của cậu.
Khương Hành cũng không hề khách sáo, cô thoải mái dạo quanh một vòng rồi trực tiếp hỏi: “Có nước nóng không? Tôi muốn tắm rửa một chút.”
Hôm nay vừa ăn đồ nướng, buổi tối lại ăn cá nướng cùng Trần Tuyết nên người cô đầy mùi thức ăn.
Cố Tu Hạc đang quay lưng về phía cô, động tác cất đồ của cậu khựng lại, cậu trầm giọng đáp: “Có.”
Cậu còn bổ sung thêm một câu: “Nhưng không có quần áo cho cậu thay đâu.”
“Quần áo mùa hè chắc là phải có chứ? Một chiếc áo phông với quần dài là được rồi.”
“... Được.”
Khương Hành đi tới, tò mò hỏi: "Tối nay tôi ngủ ở đâu thế?"
Đáp lại cô là một chuỗi im lặng.
Khương Hành đầy vạch đen trên mặt, đi tới bàn học ngồi xuống, ánh mắt đảo quanh chiếc giường ván gỗ mấy vòng, không chắc chắn mở lời: "Tôi... cậu..." Không lẽ ngủ chung một giường sao?
Cô vẫn chưa phóng khoáng đến mức đó đâu.
Cố Tu Hạc ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt bình thản không chút gợn sóng.
Cậu ấy bình tĩnh trả lời: "Cậu cũng có thể ngồi cả đêm."
"..."
Khương Hành không cam lòng: "Vậy ít nhất cũng phải có một chiếc chăn chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

