Tôi trợn tròn mắt nhìn chằm chằm bóng hình quen thuộc đang đứng trước cổng nhà, không dám tin đây là sự thật.
Khánh mặc áo măng-tô dài màu tro, một tay nó cầm điện thoại, tay kia xách 2-3 túi giấy. Nó mỉm cười ngẩng đầu nhìn tôi, gần một nửa khuôn mặt đẹp trai bị che khuất bởi chiếc khăn quàng cổ dày màu trắng. Có lẽ bởi màn mưa phùn dày đặc làm mờ đi cảnh vật, hoặc cũng có lẽ bởi tôi rất nhớ Khánh, đột nhiên tôi chợt cảm thấy thời khắc này không thật.
Tôi cứ thế ngẩn ngơ nhìn Khánh, nín thở, không dám chớp mắt, chỉ sợ một cử động nhỏ cũng có thể khiến cho hình ảnh đẹp đẽ kia tan biến như bong bóng xà phòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
