"Bé Chanh có lúc nào xấu à?"
"Tất nhiên là không rồi." Sống phải tự tin chứ.
"Lỡ có xấu thì tớ vẫn yêu." Khánh toe toét cười nháy mắt với tôi, nó nghiêng người cầm túi đồ lên, dùng một tay ôm lấy vai tôi, kéo tôi vào nhà, không cho tôi cơ hội gây sự:
"Bé Chanh mặc thế này ra đường không lạnh à? Nhanh lên không mưa ướt hết tóc bây giờ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


