"Tao hiểu mà." Khánh cũng cười, nó khẽ thì thầm, "Chỉ là tao muốn được nghe thấy Châu Anh nói ra thôi."
Tôi nhướng mày, cao giọng:
"Mày đang trêu đùa tao đấy à?"
"Tao không dám." Dù không nhìn thấy được biểu cảm của Khánh nhưng tôi đoán đôi mắt đẹp của nó đang cong lên như mảnh trăng non ngoài cửa sổ, "Tại vì Châu Anh rất ít khi nói mấy lời sến sến và chịu bày tỏ tình cảm với tao nên tao muốn nghe nhiều hơn thôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
