Bởi vì con rắn Trúc Diệp Thanh kia mà bọn họ không còn hứng thú đi săn bắn nữa.
Tống Trì và Thẩm Dật một trước một sau hộ tống hai người Ngu Ninh Sơ và Tống Tương ở giữa dọc theo đường cũ trở về.
Tống Tương thân mật khoác cánh tay Ngu Ninh Sơ.
Nàng không nói gì nhưng Ngu Ninh Sơ lại thấy chột dạ.
Ngu Ninh Sơ luôn cảm thấy trong lúc ngẫu nhiên hai người nhìn nhau trong mắt Tống Tương toàn là ý cười, rõ ràng nàng đã đoán được cái gì đó.
Đi sau hai người là Tống Trì.
Từ đêm tuyết kia đến nay đã qua hơn bốn tháng, trong thời gian này Tống Trì cũng không đến tìm nàng lần nào nữa.
Hơn nữa, gần đây nàng thường nghe Tống Tương nói lại có bà mối đến Đoan Vương Phủ cầu thân.
Ngu Ninh Sơ khó tránh khỏi nghĩ có lẽ thời gian dài Tống Trì sẽ từ từ quên đi phần tình cảm đối với nàng, sẽ bắt đầu để ý các cô nương khuê tú danh môn trong Kinh Thành.
Dù sao, hắn cũng là Vương gia, là chất tử ruột được đương kim Thánh Thượng coi trọng.
Ngu Ninh Sơ sắp bị nàng cười đến không biết làm sao.
Hơn nữa, lúc lên núi Tống Tương cũng không có kéo nàng, vì sao bây giờ lại kéo tay nàng không buông?
“Biểu tỷ để muội tự đi được rồi.” Ngu Ninh Sơ rút tay nàng từ cánh tay của Tống Tương ra.
Tống Tương không ôm tay nàng nữa nhưng lại quay mặt nhìn ca ca của nàng.
Tống Trì vẫn đang thản nhiên ngắm cảnh, giống như không phát hiện ra sự khác thường giữa hai cô nương.
Tống Tương cố ý đi đến bên cạnh Tống Trì, cố ý dùng thanh âm Ngu Ninh Sơ có thể nghe được lặng lẽ hỏi: “Ca ca, muội có chuyện nghĩ mãi không ra, vừa rồi huynh rõ ràng đi phía sau muội làm sao huynh có thể phát hiện trên cây bên cạnh A Vu có rắn? Huynh nói thật cho muội biết có phải huynh vẫn nhìn lén A Vu không?”
Tống Tương ngoài miệng nói chuyện nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm sườn mặt Ngu Ninh Sơ.
Quả nhiên sau đó nàng thấy mặt Ngu Ninh Sơ đỏ lên, vành tai cũng đỏ lên nhanh chóng, giống như có một ngọn lửa vô hình vây quanh nàng.
Một màn này cũng bị Tống Trì nhìn thấy.
Hắn nhỏ giọng mắng muội muội nhà mình: “Muội đừng nói chuyện vớ vẩn như vậy nữa.”
Tống Tương vẫn tiếp tục lẩm bẩm.
Ngu Ninh Sơ đã nghe không nổi nữa, bước nhanh đuổi theo Thẩm Dật phía trước.
Thẩm Dật đối với lần mạo hiểm vừa rồi vẫn còn sợ hãi, nếu là hắn thì không sao nhưng nếu thật sự để cho biểu muội bị thương, hắn thân là huynh trưởng khó có thể chối bỏ trách nhiệm nên lúc này hắn đặc biệt cảnh giác quan sát kỹ cây cối trên đường đi.
Nhìn thấy biểu muội đột nhiên đuổi theo hắn, mặt đỏ như gấc làm Thẩm Dật lắp bắp kinh hãi dừng bước hỏi: “A Vu, sao mặt muội lại đỏ như vậy?”
Chẳng lẽ độc xà kia còn cắn trúng biểu muội?
Sắc mặt Thẩm Dật đại biến, đứng ngăn ở trước mặt Ngu Ninh Sơ cúi đầu kiểm tra ống tay áo của nàng.
Phía sau truyền đến tiếng cười không che dấu của Tống Tương.
Ngu Ninh Sơ thẹn quá hóa giận, vòng qua biểu ca chạy về phía trước.
Tống Trì đẩy muội muội một cái bảo nàng đừng làm cho người ta tức giận.
Hắn đẩy một cái, Tống Tương càng chứng thực suy đoán của mình.
Nàng quay đầu cho ca ca một ánh mắt “Trở về muội xử lý huynh sau” rồi cười cười đuổi theo Ngu Ninh Sơ.
Thẩm Dật nhìn biểu muội lại nhìn Tống Trì hồi tưởng lại cảnh tượng Tống Trì vừa rồi liều lĩnh nhào tới liền hiểu được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
